Skip to content

Pali (vi) [link]

HT Thích Minh Châu [link]

MN 6. KINH NẾU CÓ MONG MUỐN

(Ākaṅkheyyasutta)

Tôi đã nghe như vầy: Một thời, Thế Tôn trú ở Sāvatthī, tại rừng Jeta, khu vườn của Anāthapiṇḍika. Tại đó, Thế Tôn gọi các tỳ kheo: “Này các tỳ kheo”.

“Thưa vâng, bạch Thế Tôn”, các tỳ kheo ấy đáp lời Thế Tôn. Thế Tôn nói điều này:

"Này các tỳ kheo, hãy sống với lối sống đạo đức trọn vẹn (đầy đủ giới / sampannasīlā), trọn vẹn giới luật Pātimokkha (đầy đủ giới bổn / sampannapātimokkhā); hãy sống được bảo vệ bởi giới luật Pātimokkha (thu thúc giới bổn / pātimokkhasaṁvarasaṁvutā), có cách cư xử đúng đắn (oai nghi chánh hạnh / ācāragocarasampannā), thấy rõ sự nguy hiểm trong những lỗi nhỏ nhặt (thấy sợ hãi trong các lỗi nhỏ nhặt / aṇumattesu vajjesu bhayadassāvī); hãy rèn luyện và học tập theo các điều học (thọ trì và học tập các điều học / samādāya sikkhati sikkhāpadesu).

MN 6. KINH ƯỚC NGUYỆN

(Akankheyya Sutta)

Như vầy tôi nghe.

Một thời, Thế Tôn ở Savatthi (Xá-vệ), tại Jetavana (Kỳ-đà Lâm), vườn ông Anathapindika (Cấp Cô Ðộc). Ở đây, Thế Tôn gọi các Tỷ-kheo: “Này các Tỷ-kheo”. – “Bạch Thế Tôn”, những Tỷ-kheo ấy vâng đáp Thế Tôn. Thế Tôn giảng như sau:

– Các Tỷ-kheo, hãy sống đầy đủ giới hạnh, đầy đủ giới bổn, sống phòng hộ với sự phòng hộ của giới bổn, đầy đủ uy nghi chánh hạnh, thấy sự nguy hiểm trong các lỗi nhỏ nhặt, chơn chánh lãnh thọ và học tập các học giới.

Này các tỳ kheo, nếu một tỳ kheo mong muốn (ước nguyện / ākaṅkheyya): ‘Mong rằng ta được những người bạn cùng sống đời sống thánh thiện (phạm hạnh đồng tu / sabrahmacārī) yêu mến, hài lòng, tôn trọng và kính trọng’, thì vị ấy phải thực hành trọn vẹn các nguyên tắc đạo đức (viên mãn giới / sīlesvevassa paripūrakārī), chú tâm vào sự tĩnh lặng của tâm bên trong (nội tâm chỉ tịnh / ajjhattaṁ cetosamathamanuyutto), không sao nhãng Thiền-na (không từ bỏ thiền / anirākatajjhāno), trang bị đầy đủ sự quan sát sâu sắc (thành tựu quán / vipassanāya samannāgato), và phát triển [sự thực hành] ở những nơi thanh vắng (thích sống nhà trống / brūhetā suññāgārānaṁ).

Này các tỳ kheo, nếu một tỳ kheo mong muốn: ‘Mong rằng ta nhận được y phục, thức ăn khất thực, chỗ ở và các điều kiện vừa đủ về thuốc men trị bệnh (y áo, ẩm thực, sàng tọa, y dược trị bệnh / cīvarapiṇḍapātasenāsanagilānappaccayabhesajjaparikkhārānaṁ)’, thì vị ấy phải thực hành trọn vẹn các nguyên tắc đạo đức, chú tâm vào sự tĩnh lặng của tâm bên trong, không sao nhãng Thiền-na, trang bị đầy đủ sự quan sát sâu sắc, và phát triển [sự thực hành] ở những nơi thanh vắng.

Này các tỳ kheo, nếu một tỳ kheo mong muốn: ‘Mong rằng những ai mà ta thọ dụng y phục, thức ăn khất thực, chỗ ở và các điều kiện vừa đủ về thuốc men trị bệnh của họ, hành động của họ sẽ mang lại kết quả lớn, lợi ích lớn (đại quả đại lợi / mahapphalā mahānisaṁsā)’, thì vị ấy phải thực hành trọn vẹn các nguyên tắc đạo đức, chú tâm vào sự tĩnh lặng của tâm bên trong, không sao nhãng Thiền-na, trang bị đầy đủ sự quan sát sâu sắc, và phát triển [sự thực hành] ở những nơi thanh vắng.

Này các tỳ kheo, nếu một tỳ kheo mong muốn: ‘Mong rằng những bà con huyết thống đã qua đời, đã mệnh chung, khi nhớ đến ta với tâm không nghi ngờ (tịnh tín / pasanno), điều đó sẽ mang lại kết quả lớn, lợi ích lớn cho họ’, thì vị ấy phải thực hành trọn vẹn các nguyên tắc đạo đức, chú tâm vào sự tĩnh lặng của tâm bên trong, không sao nhãng Thiền-na, trang bị đầy đủ sự quan sát sâu sắc, và phát triển [sự thực hành] ở những nơi thanh vắng.

Này các tỳ kheo, nếu một tỳ kheo mong muốn: ‘Mong rằng ta vượt qua sự chán nản và sự vui thú (nhiếp phục bất lạc và hoan lạc / aratiratisaho), mong rằng sự chán nản không áp đảo ta, mong rằng ta sống liên tục chế ngự sự chán nản đã sinh khởi’, thì vị ấy phải thực hành trọn vẹn các nguyên tắc đạo đức […lặp lại…] phát triển [sự thực hành] ở những nơi thanh vắng.

Này các tỳ kheo, nếu một tỳ kheo mong muốn: ‘Mong rằng ta vượt qua sự sợ hãi và khiếp đảm (nhiếp phục sợ hãi khiếp đảm / bhayabheravasaho), mong rằng sự sợ hãi và khiếp đảm không áp đảo ta, mong rằng ta sống liên tục chế ngự sự sợ hãi và khiếp đảm đã sinh khởi’, thì vị ấy phải thực hành trọn vẹn các nguyên tắc đạo đức […lặp lại…] phát triển [sự thực hành] ở những nơi thanh vắng.

Này các Tỷ-kheo, nếu Tỷ-kheo có ước nguyện: “Mong rằng ta được các đồng phạm hạnh thương mến, yêu quý, cung kính và tôn trọng!”, Tỷ-kheo ấy phải thành tựu viên mãn giới luật, kiên trì, nội tâm tịch tĩnh, không gián đoạn Thiền định, thành tựu quán hạnh, thích sống tại các trú xứ không tịnh.

Này các Tỷ-kheo, nếu Tỷ-kheo có ước nguyện: “Mong rằng ta được các vật dụng như y phục, các món ăn khất thực, sàng tọa và các dược phẩm trị bệnh!”, Tỷ-kheo ấy phải thành tựu viên mãn giới luật, kiên trì, nội tâm tịch tĩnh, không gián đoạn Thiền định, thành tựu quán hạnh, thích sống tại các trú xứ không tịnh.

Này các Tỷ-kheo, nếu có Tỷ-kheo có ước nguyện: “Mong rằng ta nay hưởng thọ các vật dụng như y phục, các món ăn khất thực, sàng tọa và các dược phẩm trị bệnh! Mong rằng hành động của những vị tạo ra các vật dụng ấy được quả báo lớn, được lợi ích lớn!”, Tỷ-kheo ấy phải thành tựu viên mãn giới luật… (như trên)… trú xứ không tịnh.

Này các Tỷ-kheo, nếu Tỷ-kheo có ước nguyện: “Mong rằng những bà con huyết thống với ta, khi họ chết và mệnh chung, nghĩ (đến ta) với tâm hoan hỷ (và nhờ vậy) được quả báo lớn, lợi ích lớn!”, Tỷ- kheo ấy phải thành tựu viên mãn giới luật… (như trên)… trú xứ không tịnh.

Này các Tỷ-kheo, nếu Tỷ-kheo có ước nguyện: “Mong rằng ta nhiếp phục lạc và bất lạc, chớ không phải bất lạc nhiếp phục ta. Mong rằng ta sống luôn luôn nhiếp phục bất lạc được khởi lên!”, Tỷ-kheo ấy phải thành tựu viên mãn giới luật… (như trên)… trú xứ không tịnh.

Này các Tỷ-kheo, nếu Tỷ-kheo có ước nguyện: “Mong rằng ta nhiếp phục khiếp đảm và sợ hãi, chớ không phải khiếp đảm và sợ hãi nhiếp phục ta! Mong rằng ta sống luôn luôn nhiếp phục khiếp đảm và sợ hãi được khởi lên!”, Tỷ-kheo ấy phải thành tựu viên mãn giới luật… (như trên)… trú xứ không tịnh.

Này các tỳ kheo, nếu một tỳ kheo mong muốn: ‘Mong rằng ta đạt được bốn Thiền-na (thiền / jhāna), thuộc về tâm thức bậc cao (tăng thượng tâm / ābhicetasikānaṁ), là trạng thái an trú hạnh phúc ngay trong hiện tại (hiện tại lạc trú / diṭṭhadhammasukhavihārānaṁ), đạt được theo ý muốn, đạt được không khó khăn, đạt được không nhọc nhằn’, thì vị ấy phải thực hành trọn vẹn các nguyên tắc đạo đức […lặp lại…] phát triển [sự thực hành] ở những nơi thanh vắng.

Này các tỳ kheo, nếu một tỳ kheo mong muốn: ‘Mong rằng ta có thể tiếp xúc bằng cơ thể và an trú trong những trạng thái giải thoát thanh bình, vượt qua cõi vật chất, đạt đến cõi phi vật chất (tịch tịnh giải thoát vô sắc / santā vimokkhā atikkamma rūpe āruppā)’, thì vị ấy phải thực hành trọn vẹn các nguyên tắc đạo đức […lặp lại…] phát triển [sự thực hành] ở những nơi thanh vắng.

Này các tỳ kheo, nếu một tỳ kheo mong muốn: ‘Mong rằng nhờ sự cạn kiệt (đoạn tận / khaya) ba Xiềng Xích (kiết sử / saṁyojana), ta trở thành người bước vào dòng chảy (dự lưu / sotāpanno), không còn khả năng rơi vào các cõi xấu, chắc chắn hướng đến sự giác ngộ’, thì vị ấy phải thực hành trọn vẹn các nguyên tắc đạo đức […lặp lại…] phát triển [sự thực hành] ở những nơi thanh vắng.

Này các tỳ kheo, nếu một tỳ kheo mong muốn: ‘Mong rằng nhờ sự cạn kiệt ba Xiềng Xích, và làm suy yếu đắm nhiễm (tham / rāga), ám ảnh khó chịu (sân / dosa), và sự u mê (si / moha), ta trở thành người chỉ quay lại một lần (nhất lai / sakadāgāmī), chỉ quay lại cõi đời này một lần nữa rồi làm chấm dứt (diệt / nirujjhati) đau khổ (khổ / dukkha)’, thì vị ấy phải thực hành trọn vẹn các nguyên tắc đạo đức […lặp lại…] phát triển [sự thực hành] ở những nơi thanh vắng.

Này các tỳ kheo, nếu một tỳ kheo mong muốn: ‘Mong rằng nhờ sự cạn kiệt năm Xiềng Xích trói buộc phần dưới, ta trở thành người sinh ra tự nhiên (hóa sanh / opapātiko), nhập Niết-bàn tại đó, không còn quay trở lại từ cõi ấy nữa’, thì vị ấy phải thực hành trọn vẹn các nguyên tắc đạo đức […lặp lại…] phát triển [sự thực hành] ở những nơi thanh vắng.

Này các Tỷ-kheo, nếu Tỷ-kheo có ước nguyện: “Mong rằng, tùy theo ý muốn, không có khó khăn, không có mệt nhọc, không có phí sức, ta chứng được bốn Thiền, thuộc tăng thượng tâm, hiện tại lạc trú!”, Tỷ-kheo ấy phải thành tựu viên mãn giới luật… (như trên)… trú xứ không tịnh.

Này các Tỷ-kheo, nếu Tỷ-kheo có ước nguyện: “Có những giải thoát tịch tĩnh, siêu thoát Sắc giới, thuộc Vô sắc giới. Mong rằng ta có thể cảm xúc với thân và sống an trú trong cảnh giới ấy!”, Tỷ-kheo ấy phải thành tựu viên mãn giới luật… (như trên)… trú xứ không tịnh.

Này các Tỷ-kheo, nếu Tỷ-kheo có ước nguyện: “Mong rằng ta trừ diệt ba kiết sử, chứng quả Dự lưu, không còn bị đọa lạc, chắc chắn hướng đến Chánh giác!”, Tỷ-kheo ấy phải thành tựu viên mãn giới luật… (như trên)… trú xứ không tịnh.

Này các Tỷ-kheo, nếu Tỷ-kheo có ước nguyện: “Mong rằng trừ diệt ba kiết sử, làm cho muội lược tham, sân, si, ta chứng được Nhứt Lai, chỉ phải trở lại đời một lần nữa để đoạn tận khổ đau!”, Tỷ-kheo ấy phải thành tựu viên mãn giới luật… (như trên)… trú xứ không tịnh.

Này các Tỷ-kheo, nếu Tỷ-kheo có ước nguyện: “Mong rằng, trừ diệt năm hạ phần kiết sử, ta được hóa sanh, chứng được Niết-bàn ngay tại cảnh giới ấy, không còn trở lui thế giới này nữa!”, Tỷ-kheo ấy phải thành tựu viên mãn giới luật… (như trên)… các trú xứ không tịnh.

Này các tỳ kheo, nếu một tỳ kheo mong muốn: ‘Mong rằng ta có thể trải nghiệm nhiều loại năng lực đặc biệt (thần thông / iddhividhaṁ) khác nhau: từ một hóa thành nhiều, từ nhiều hóa thành một; hiện hình hay tàng hình; đi xuyên qua tường, qua vách, qua núi mà không bị cản trở như đi trong không gian; lặn hụp dưới đất như ở trong nước; đi trên nước không chìm như đi trên đất; ngồi kiết già bay trong không gian như con chim; chạm và vuốt ve mặt trăng mặt trời với bàn tay, những vật có uy lực và sức mạnh lớn lao như vậy; và có thể vươn quyền lực của cơ thể cho đến tận cõi Phạm thiên’, thì vị ấy phải thực hành trọn vẹn các nguyên tắc đạo đức […lặp lại…] phát triển [sự thực hành] ở những nơi thanh vắng.

Này các tỳ kheo, nếu một tỳ kheo mong muốn: ‘Mong rằng với tai thần (thiên nhĩ / dibbāya sotadhātuyā) thanh tịnh, vượt quá khả năng của con người, ta có thể nghe được cả hai loại âm thanh: âm thanh của chư thiên và của con người, dù ở xa hay ở gần’, thì vị ấy phải thực hành trọn vẹn các nguyên tắc đạo đức […lặp lại…] phát triển [sự thực hành] ở những nơi thanh vắng.

Này các tỳ kheo, nếu một tỳ kheo mong muốn: ‘Mong rằng ta có thể biết rõ tâm của người khác bằng tâm của mình (tha tâm trí / cetasā ceto paricca pajāneyyaṁ) đối với các chúng sinh khác, các cá nhân khác: tâm có đắm nhiễm thì biết rõ (tuệ tri / pajānāti) là tâm có đắm nhiễm; tâm cạn hết đắm nhiễm (ly tham / virāgā) thì biết rõ là tâm cạn hết đắm nhiễm; tâm có ám ảnh khó chịu thì biết rõ là tâm có ám ảnh khó chịu; tâm không có ám ảnh khó chịu thì biết rõ là tâm không có ám ảnh khó chịu; tâm có sự u mê thì biết rõ là tâm có sự u mê; tâm không có sự u mê thì biết rõ là tâm không có sự u mê; tâm thu nhiếp thì biết rõ là tâm thu nhiếp; tâm phân tán thì biết rõ là tâm phân tán; tâm mở rộng thì biết rõ là tâm mở rộng; tâm không mở rộng thì biết rõ là tâm không mở rộng; tâm còn có trạng thái cao hơn thì biết rõ là tâm còn có trạng thái cao hơn; tâm không có trạng thái nào cao hơn thì biết rõ là tâm không có trạng thái nào cao hơn; tâm có Định thì biết rõ là tâm có Định; tâm không có Định thì biết rõ là tâm không có Định; tâm được giải thoát thì biết rõ là tâm được giải thoát; tâm chưa được giải thoát thì biết rõ là tâm chưa được giải thoát’, thì vị ấy phải thực hành trọn vẹn các nguyên tắc đạo đức […lặp lại…] phát triển [sự thực hành] ở những nơi thanh vắng.

Này các tỳ kheo, nếu một tỳ kheo mong muốn: ‘Mong rằng ta có thể nhớ lại các đời sống quá khứ (túc mạng trí / pubbenivāsaṁ anussareyyaṁ) theo nhiều cách khác nhau, cụ thể là: một đời, hai đời, ba đời, bốn đời, năm đời, mười đời, hai mươi đời, ba mươi đời, bốn mươi đời, năm mươi đời, một trăm đời, một ngàn đời, một trăm ngàn đời, nhiều chu kỳ thế giới tan vỡ, nhiều chu kỳ thế giới hình thành, nhiều chu kỳ thế giới tan vỡ và hình thành—rằng tại nơi kia ta có tên như thế này, dòng họ như thế này, ngoại hình như thế này, thức ăn như thế này, trải nghiệm hạnh phúc (lạc / sukha) và đau khổ như thế này, tuổi thọ đến chừng này; sau khi chết từ đó, ta sinh ra ở nơi nọ; tại nơi nọ ta có tên như thế này, dòng họ như thế này, ngoại hình như thế này, thức ăn như thế này, trải nghiệm hạnh phúcđau khổ như thế này, tuổi thọ đến chừng này; sau khi chết từ đó, ta Tái sinh (sinh / jāti) ở đây. Như vậy, mong rằng ta có thể nhớ lại các đời sống quá khứ theo nhiều cách khác nhau cùng với các chi tiết và bối cảnh’, thì vị ấy phải thực hành trọn vẹn các nguyên tắc đạo đức […lặp lại…] phát triển [sự thực hành] ở những nơi thanh vắng.

Này các tỳ kheo, nếu một tỳ kheo mong muốn: ‘Mong rằng với mắt thần (thiên nhãn / dibbena cakkhunā) thanh tịnh, vượt quá khả năng của con người, ta có thể nhìn thấy các chúng sinh chết đi và sinh lại, thấp kém và cao trọng, xinh đẹp và xấu xí, có hoàn cảnh tốt và hoàn cảnh xấu; mong rằng ta biết rõ các chúng sinh đi theo nghiệp của họ: “Thật vậy, những chúng sinh này có hành động xấu xa về cơ thể, lời nói và trí não, phỉ báng các bậc thánh, có quan điểm sai (tà kiến / diṭṭhi), và hành động theo quan điểm sai; sau khi cơ thể tan rã, sau khi chết, họ sinh vào cõi dữ, cõi xấu, cõi đọa đày, địa ngục. Nhưng những chúng sinh kia có hành động tốt đẹp về cơ thể, lời nói và trí não, không phỉ báng các bậc thánh, có Nhìn thấy Thiện (Chánh kiến / Sammā-diṭṭhi), và hành động theo Nhìn thấy Thiện; sau khi cơ thể tan rã, sau khi chết, họ sinh vào cõi lành, cõi trời.” Như vậy, với mắt thần thanh tịnh, vượt quá khả năng của con người, mong rằng ta có thể nhìn thấy các chúng sinh chết đi và sinh lại, thấp kém và cao trọng, xinh đẹp và xấu xí, có hoàn cảnh tốt và hoàn cảnh xấu, và biết rõ các chúng sinh đi theo nghiệp của họ’, thì vị ấy phải thực hành trọn vẹn các nguyên tắc đạo đức, chú tâm vào sự tĩnh lặng của tâm bên trong, không sao nhãng Thiền-na, trang bị đầy đủ sự quan sát sâu sắc, và phát triển [sự thực hành] ở những nơi thanh vắng.

Này các tỳ kheo, nếu một tỳ kheo mong muốn: ‘Mong rằng nhờ sự cạn kiệt các nguồn ác (lậu hoặc / āsava), ta có thể tự mình hiểu toàn bộ (thắng tri / abhijānāti) và trực tiếp chứng nghiệm (chứng ngộ / sacchikātabba), đạt được và an trú ngay trong hiện tại sự giải thoát của tâm và giải thoát bằng trí tuệ không còn nguồn ác’, thì vị ấy phải thực hành trọn vẹn các nguyên tắc đạo đức, chú tâm vào sự tĩnh lặng của tâm bên trong, không sao nhãng Thiền-na, trang bị đầy đủ sự quan sát sâu sắc, và phát triển [sự thực hành] ở những nơi thanh vắng.

‘Này các tỳ kheo, hãy sống với lối sống đạo đức trọn vẹn, trọn vẹn giới luật Pātimokkha; hãy sống được bảo vệ bởi giới luật Pātimokkha, có cách cư xử đúng đắn, thấy rõ sự nguy hiểm trong những lỗi nhỏ nhặt; hãy rèn luyện và học tập theo các điều học’—điều đã được nói đến như vậy, chính là dựa vào (duyên / paṭicca) điều này mà nói."

Thế Tôn nói như vậy. Các tỳ kheo ấy hài lòng, vui mừng đón nhận lời Thế Tôn dạy.

Kết thúc Kinh Nếu Có Mong Muốn, kinh thứ sáu.

Này các Tỷ-kheo, nếu Tỷ-kheo có ước nguyện: “Mong rằng ta chứng được các loại thần thông! Một thân ta hiện ra nhiều thân, nhiều thân ta hiện ra một thân; ta hiện hình, biến hình đi ngang qua vách, qua thành, qua núi như đi ngang hư không, ta độn thổ trồi lên ngang qua đất liền như ở trong nước; ta đi trên nước không chìm như trên đất liền; ta ngồi kiết già đi trên hư không như con chim; với bàn tay, ta chạm và rờ mặt trăng và mặt trời, những vật có đại oai lực, đại oai thần như vậy; ta có thể, thân ta có thần thông bay cho đến Phạm Thiên!”, Tỷ-kheo ấy phải thành tựu viên mãn giới luật… (như trên)…các trú xứ không tịnh.

Này các Tỷ-kheo, nếu Tỷ-kheo có ước nguyện: “Mong rằng, với thiên nhĩ thanh tịnh siêu nhân, ta có thể nghe hai loại tiếng, chư Thiên và loài Người, ở xa hay ở gần!”, Tỷ-kheo ấy phải thành tựu viên mãn giới luật… (như trên)… các trú xứ không tịnh.

Này các Tỷ-kheo, nếu Tỷ-kheo có ước nguyện: “Mong rằng với tâm của ta, ta biết được tâm của các chúng sanh và loài Người. Tâm có tham, ta biết tâm có tham. Tâm không tham, ta biết tâm không tham. Tâm có sân, ta biết tâm có sân. Tâm không sân, ta biết tâm không sân. Tâm có si, ta biết tâm có si. Tâm không si, ta biết tâm không si. Tâm chuyên chú, ta biết tâm chuyên chú. Tâm tán loạn, ta biết tâm tán loạn. Tâm đại hành, ta biết tâm đại hành. Tâm không đại hành, ta biết tâm không đại hành. Tâm chưa vô thượng, ta biết tâm chưa vô thượng. Tâm vô thượng, ta biết tâm vô thượng. Tâm Thiền định, ta biết tâm Thiền định. Tâm không Thiền định, ta biết tâm không Thiền định. Tâm giải thoát, ta biết tâm giải thoát. Tâm không giải thoát, ta biết tâm không giải thoát!” Tỷ-kheo ấy phải thành tựu viên mãn giới luật… (như trên)… các trú xứ không tịnh.

Này các Tỷ-kheo, nếu Tỷ-kheo có ước nguyện: "Mong rằng ta nhớ đến các đời sống quá khứ, như một đời, hai đời, ba đời, bốn đời, năm đời, mười đời, hai mươi đời, ba mươi đời, bốn mươi đời, năm mươi đời, một trăm đời, một ngàn đời, một trăm ngàn đời, nhiều hoại kiếp, nhiều thành kiếp, nhiều hoại và thành kiếp, ta nhớ rằng: “Tại chỗ kia, ta có tên như thế này, dòng họ như thế này, giai cấp như thế này, ăn uống như thế này, thọ khổ lạc như thế này, thọ mạng đến mức như thế này, Sau khi chết tại chỗ kia, ta được sanh chỗ nọ. Tại chỗ ấy, ta có tên như thế này, dòng họ như thế này, giai cấp như thế này, ăn uống như thế này, thọ khổ lạc như thế này, thọ mạng đến mức như thế này. Sau khi chết tại chỗ nọ, ta được sanh ra ở đây!”, Tỷ-kheo ấy phải thành tựu viên mãn giới luật… (như trên)… các trú xứ không tịnh.

Này các Tỷ-kheo, nếu Tỷ-kheo có ước nguyện: “Mong rằng với thiên nhãn thuần tịnh, siêu nhân, ta thấy sự sống và sự chết của chúng sanh. Ta biết rõ rằng, chúng sanh người hạ liệt, kẻ cao sang, người đẹp đẽ, kẻ thô xấu, người may mắn, kẻ bất hạnh đều do hạnh nghiệp của chúng. Các Tôn giả, chúng sanh nào làm những ác hạnh về thân, về lời và về ý, phỉ báng các bậc Thánh, theo tà kiến, tạo các nghiệp theo tà kiến. Những người này sau khi thân hoại mạng chung, phải sanh vào cõi dữ, ác thú, đọa xứ, địa ngục. Còn các Tôn giả, chúng sanh nào làm những thiện hạnh về thân, về lời và về ý, không phỉ báng các bậc Thánh, theo chánh kiến, tạo các nghiệp theo chánh kiến. Những người này, sau khi thân hoại mạng chung, được sanh lên các thiện thú, cõi Trời, trên đời này. Như vậy, ta với thiên nhãn thuần tịnh siêu nhân, thấy sự sống chết của chúng sanh, ta biết rõ rằng chúng sanh, người hạ liệt, kẻ cao sang, người đẹp đẽ, kẻ thô xấu, người may mắn, kẻ bất hạnh, đều do hạnh nghiệp của họ!”, Tỷ-kheo ấy phải thành tựu viên mãn giới luật, kiên trì, nội tâm tịch tĩnh, không gián đoạn Thiền định, thành tựu quán hạnh, thích sống tại các trú xứ không tịnh.

Này các Tỷ-kheo, nếu Tỷ-kheo có ước nguyện: “Với sự diệt trừ các lậu hoặc, sau khi tự tri tự chứng, ta chứng đạt và an trú ngay trong hiện tại, tâm giải thoát, tuệ giải thoát không có lậu hoặc!”, Tỷ-kheo ấy phải thành tựu viên mãn giới luật, kiên trì, nội tâm tịch tĩnh, không gián đoạn Thiền định, thành tựu quán hạnh, thích sống tại các trú xứ không tịnh.

Này các Tỷ-kheo, hãy sống đầy đủ giới hạnh, đầy đủ giới bổn, sống phòng hộ với sự phòng hộ của giới bổn, đầy đủ uy nghi chánh hạnh, thấy sự nguy hiểm trong các lỗi nhỏ nhặt, chơn chánh lãnh thọ và tu học các học giới. Như vậy, phàm đã nói gì, chính duyên ở đây mà nói vậy.

Thế Tôn thuyết giảng như vậy, các Tỷ-kheo ấy hoan hỷ tín thọ lời dạy của Thế Tôn.

-ooOoo-