Skip to content

Pali (vi) [link]

HT Thích Minh Châu [link]

MN 5. KINH VỀ VẾT BẨN

(Anaṅgaṇasutta)

Tôi nghe như vầy - một thời Thế Tôn trú tại Sāvatthi, trong khu rừng Jetavana, tại tu viện của Anāthapiṇḍika. Tại đó, Tôn giả Sāriputta gọi các tỳ-kheo: “Này các hiền giả tỳ-kheo”.

“Thưa hiền giả”, các tỳ-kheo ấy vâng đáp Tôn giả Sāriputta. Tôn giả Sāriputta nói như sau:

"Này các hiền giả, có bốn hạng người này đang tồn tại ở trên đời. Bốn hạng người nào? Ở đây, này các hiền giả, có hạng người có vết bẩn (cấu uế / aṅgaṇa) bên trong nhưng không biết rõ đúng bản chất (như thật tuệ tri / yathābhūtaṁ pajānāti) rằng: ‘Tôi có vết bẩn bên trong’. Lại nữa, này các hiền giả, ở đây có hạng người có vết bẩn bên trong và biết rõ đúng bản chất rằng: ‘Tôi có vết bẩn bên trong’. Ở đây, này các hiền giả, có hạng người không có vết bẩn bên trong nhưng không biết rõ đúng bản chất rằng: ‘Tôi không có vết bẩn bên trong’. Lại nữa, này các hiền giả, ở đây có hạng người không có vết bẩn bên trong và biết rõ đúng bản chất rằng: ‘Tôi không có vết bẩn bên trong’.

Này các hiền giả, hạng người có vết bẩn bên trong nhưng không biết rõ đúng bản chất rằng: ‘Tôi có vết bẩn bên trong’, người này được gọi là kẻ thấp kém trong hai hạng người có vết bẩn. Này các hiền giả, hạng người có vết bẩn bên trong và biết rõ đúng bản chất rằng: ‘Tôi có vết bẩn bên trong’, người này được gọi là người xuất sắc trong hai hạng người có vết bẩn.

Này các hiền giả, hạng người không có vết bẩn bên trong nhưng không biết rõ đúng bản chất rằng: ‘Tôi không có vết bẩn bên trong’, người này được gọi là kẻ thấp kém trong hai hạng người không có vết bẩn. Này các hiền giả, hạng người không có vết bẩn bên trong và biết rõ đúng bản chất rằng: ‘Tôi không có vết bẩn bên trong’, người này được gọi là người xuất sắc nhất trong hai hạng người không có vết bẩn."

MN 5. KINH KHÔNG UẾ NHIỄM

(Anangana Sutta)

Như vầy tôi nghe.

Một thời Thế Tôn ở Savatthi (Xá-vệ), tại Jetavana (Kỳ-đà Lâm), vườn ông Anathapindika (Cấp Cô Ðộc). Ở tại đây, Tôn giả Sariputta (Xá-lợi-phất) gọi các Tỷ-kheo. “Chư Hiền Tỷ-kheo”. --“Thưa Hiền giả”, các Tỷ-kheo ấy vâng đáp Tôn giả Sariputta. Tôn giả Sariputta nói như sau:

– Này chư Hiền, ở đời có bốn hạng người. Thế nào là bốn? Chư Hiền, ở đây, có hạng người có cấu uế, nhưng không như thật tuệ tri: “Nội thân ta có cấu uế”. Lại nữa chư Hiền, ở đây, có hạng người có cấu uế, và như thật tuệ tri: “Nội thân ta có cấu uế”. Lại nữa chư Hiền, ở đây có hạng người không có cấu uế, nhưng không như thật tuệ tri: “Nội thân ta không có cấu uế”. Lại nữa, chư Hiền, ở đây, có hạng người không có cấu uế và như thật tuệ tri: “Nội thân ta không có cấu uế”.

Chư Hiền, ở đây, hạng người có cấu uế nhưng không như thật tuệ tri: “Nội thân ta có cấu uế”. Trong hai hạng người có cấu uế, hạng người này vì vậy được gọi là hạng người hạ liệt. Chư Hiền, ở đây, hạng người có cấu uế và như thật tuệ tri: “Nội thân ta có cấu uế”. Trong hai hạng người có cấu uế, hạng người này vì vậy được gọi là hạng người ưu thắng.

Chư Hiền, ở đây, có hạng người không có cấu uế nhưng không như thật tuệ tri: “Nội thân ta không có cấu uế”. Trong hai hạng người không có cấu uế, hạng người này vì vậy được gọi là hạng người hạ liệt. Chư Hiền, ở đây, hạng người không có cấu uế và như thật tuệ tri: “Nội thân ta không có cấu uế”. Trong hai hạng người không có cấu uế, hạng người này vì vậy được gọi là hạng người ưu thắng.

Khi được nói như vậy, Tôn giả Mahāmoggallāna hỏi Tôn giả Sāriputta:

“Này hiền giả Sāriputta, do nguyên nhân nào, do điều kiện (duyên / paccayo) nào mà trong hai hạng người có vết bẩn, một người được gọi là kẻ thấp kém, một người được gọi là người xuất sắc? Và này hiền giả Sāriputta, do nguyên nhân nào, do điều kiện nào mà trong hai hạng người không có vết bẩn, một người được gọi là kẻ thấp kém, một người được gọi là người xuất sắc?”

Ðược nói như vậy, Tôn giả Mahamoggallana (Ðại Mục-kiền-liên) nói với Tôn giả Sariputta như sau:

– Tôn giả Sariputta, do nhân gì, do duyên gì, trong hai hạng người có cấu uế này, một hạng người được gọi là hạ liệt, một hạng người được gọi là ưu thắng? Tôn giả Sariputta, do nhân gì, do duyên gì trong hai hạng người không có cấu uế này, một hạng người được gọi là hạ liệt, một hạng người được gọi là ưu thắng?

“Này hiền giả, hạng người có vết bẩn bên trong nhưng không biết rõ đúng bản chất rằng: ‘Tôi có vết bẩn bên trong’, điều này được dự đoán cho người ấy - người ấy sẽ không sinh khởi mong muốn (dục / chanda), sẽ không cố gắng, sẽ không phát động nỗ lực (tinh tấn / vīriya) để loại bỏ vết bẩn ấy; người ấy sẽ qua đời trong trạng thái có đắm nhiễm (tham / rāga), có ám ảnh khó chịu (sân / dosa), có sự u mê (si / moha), có vết bẩn, với tâm trí bị vấy bẩn (uế nhiễm tâm / saṅkiliṭṭhacitta). Này hiền giả, giống như một cái bát đồng (đồng bát / kaṁsapāti) được mang về từ chợ hoặc từ nhà thợ rèn, bị bao phủ bởi bụi bặm và cáu bẩn. Những người chủ không sử dụng nó, cũng không lau chùi nó, mà lại vứt nó ở nơi đầy bụi. Này hiền giả, như vậy theo thời gian, cái bát đồng ấy có trở nên bẩn thỉu hơn và bám đầy cáu ghét không?”

“Thưa có, hiền giả.”

"Cũng đúng như vậy, này hiền giả, hạng người có vết bẩn bên trong nhưng không biết rõ đúng bản chất rằng: ‘Tôi có vết bẩn bên trong’, điều này được dự đoán cho người ấy - người ấy sẽ không sinh khởi mong muốn, sẽ không cố gắng, sẽ không phát động nỗ lực để loại bỏ vết bẩn ấy; người ấy sẽ qua đời trong trạng thái có đắm nhiễm, có ám ảnh khó chịu, có sự u mê, có vết bẩn, với tâm trí bị vấy bẩn.

– Ở đây, Hiền giả, hạng người có cấu uế nhưng không như thật tuệ tri: “Nội thân ta có cấu uế”. Với người này, có thể chờ đợi như sau: “Người này sẽ không khởi lên ước muốn, sẽ không cố gắng, sẽ không tinh tấn để diệt trừ cấu uế ấy. Người này sẽ từ trần, trong khi còn có tham, còn có sân, còn có si, trong khi còn cấu uế, trong khi tâm còn ô nhiễm”. Này Hiền giả, giống như một cái bát bằng đồng, mang từ chợ về hay mang từ nhà thợ rèn về, phủ đầy bụi bặm, và người chủ cái bát ấy không dùng đến, không lau chùi và quăng cái bát ấy vào chỗ đầy bụi bặm. Này Hiền giả, như vậy cái bát ấy, sau một thời gian càng ô nhiễm hơn, càng đầy bụi bặm hơn.

– Này Hiền giả, sự thật là vậy.

– Này Hiền giả, như vậy hạng người có cấu uế nhưng không như thật tuệ tri: “Nội thân ta có cấu uế”. Với người này, có thể chờ đợi như sau: “Người này sẽ không khởi lên ước muốn, sẽ không cố gắng, sẽ không tinh tấn để diệt trừ cấu uế ấy. Người này sẽ từ trần, trong khi còn có tham, còn có sân, còn có si, trong khi còn cấu uế, trong khi tâm còn nhiễm”.

Này hiền giả, hạng người có vết bẩn bên trong và biết rõ đúng bản chất rằng: ‘Tôi có vết bẩn bên trong’, điều này được dự đoán cho người ấy - người ấy sẽ sinh khởi mong muốn, sẽ cố gắng, sẽ phát động nỗ lực để loại bỏ vết bẩn ấy; người ấy sẽ qua đời trong trạng thái không có đắm nhiễm, không có ám ảnh khó chịu, không có sự u mê, không có vết bẩn, với tâm trí không bị vấy bẩn. Này hiền giả, giống như một cái bát đồng được mang về từ chợ hoặc từ nhà thợ rèn, bị bao phủ bởi bụi bặm và cáu bẩn. Những người chủ vừa sử dụng nó, vừa lau chùi nó, và không vứt nó ở nơi đầy bụi. Này hiền giả, như vậy theo thời gian, cái bát đồng ấy có trở nên sạch sẽ và sáng bóng hơn không?"

“Thưa có, hiền giả.”

"Cũng đúng như vậy, này hiền giả, hạng người có vết bẩn bên trong và biết rõ đúng bản chất rằng: ‘Tôi có vết bẩn bên trong’, điều này được dự đoán cho người ấy - người ấy sẽ sinh khởi mong muốn, sẽ cố gắng, sẽ phát động nỗ lực để loại bỏ vết bẩn ấy; người ấy sẽ qua đời trong trạng thái không có đắm nhiễm, không có ám ảnh khó chịu, không có sự u mê, không có vết bẩn, với tâm trí không bị vấy bẩn.

Ở đây, này Hiền giả, hạng người có cấu uế, và như thật tuệ tri: “Nội thân ta có cấu uế”. Với người này, có thể chờ đợi như sau: “Người này sẽ khởi lên ước muốn, sẽ cố gắng, sẽ tinh tấn để diệt trừ cấu uế ấy. Người này sẽ từ trần, trong khi không còn tham, không còn sân, không còn si, trong khi không còn cấu uế, trong khi tâm không còn ô nhiễm”. Này Hiền giả, giống như cái bát bằng đồng, mang từ chợ về hay mang từ nhà thợ rèn về, phủ đầy bụi bặm, và người chủ cái bát ấy dùng đến, lau chùi và không quăng cái bát ấy vào chỗ đầy bụi bặm. Này Hiền giả, như vậy cái bát ấy, sau một thời gian được thanh tịnh hơn, được sạch sẽ hơn.

– Này Hiền giả, sự thật là vậy.

– Này Hiền giả, như vậy hạng người có cấu uế và như thật tuệ tri: “Nội thân ta có cấu uế”. Với hạng người này, có thể chờ đợi như sau: “Người này sẽ khởi lên ước muốn, sẽ cố gắng, sẽ tinh tấn, để diệt trừ cấu uế ấy. Người này sẽ từ trần, trong khi không còn tham, không còn sân, không còn si, trong khi không còn cấu uế, trong khi tâm không còn ô nhiễm”.

Này hiền giả, hạng người không có vết bẩn bên trong nhưng không biết rõ đúng bản chất rằng: ‘Tôi không có vết bẩn bên trong’, điều này được dự đoán cho người ấy - người ấy sẽ hướng sự chú ý (tác ý / manasi karissati) đến hình ảnh hấp dẫn (tịnh tướng / subhanimitta), do hướng sự chú ý vào hình ảnh hấp dẫn ấy, đắm nhiễm sẽ xâm chiếm tâm trí; người ấy sẽ qua đời trong trạng thái có đắm nhiễm, có ám ảnh khó chịu, có sự u mê, có vết bẩn, với tâm trí bị vấy bẩn. Này hiền giả, giống như một cái bát đồng được mang về từ chợ hoặc từ nhà thợ rèn, vốn đã sạch sẽ và sáng bóng. Những người chủ không sử dụng nó, cũng không lau chùi nó, mà lại vứt nó ở nơi đầy bụi. Này hiền giả, như vậy theo thời gian, cái bát đồng ấy có trở nên bẩn thỉu hơn và bám đầy cáu ghét không?"

“Thưa có, hiền giả.”

"Cũng đúng như vậy, này hiền giả, hạng người không có vết bẩn bên trong nhưng không biết rõ đúng bản chất rằng: ‘Tôi không có vết bẩn bên trong’, điều này được dự đoán cho người ấy - người ấy sẽ hướng sự chú ý đến hình ảnh hấp dẫn, do hướng sự chú ý vào hình ảnh hấp dẫn ấy, đắm nhiễm sẽ xâm chiếm tâm trí; người ấy sẽ qua đời trong trạng thái có đắm nhiễm, có ám ảnh khó chịu, có sự u mê, có vết bẩn, với tâm trí bị vấy bẩn.

Ở đây, này Hiền giả, hạng người không có cấu uế nhưng không như thật tuệ tri: “Nội thân ta không có cấu uế”. Với người này, có thể chờ đợi như sau: “Người này sẽ tư niệm tịnh tướng. Do tư niệm tịnh tướng, tham sẽ làm ô nhiễm tâm của người này. Người này sẽ từ trần, trong khi còn có tham, còn có sân, còn có si, trong khi còn cấu uế, trong khi tâm còn ô nhiễm”. Này Hiền giả, giống như một cái bát bằng đồng, mang từ chợ về hay mang từ nhà thợ rèn về, thanh tịnh và sạch sẽ. Và người chủ cái bát ấy không dùng đến, không lau chùi và quăng cái bát ấy vào chỗ đầy bụi bặm. Này Hiền giả, như vậy cái bát ấy, sau một thời gian, càng ô nhiễm hơn, càng bụi bặm hơn.

– Này Hiền giả, sự thật là vậy.

– Này Hiền giả, như vậy hạng người không có cấu uế nhưng không như thật tuệ tri: “Nội thân ta không có cấu uế”. Với người này có thể chờ đợi sau: “Người này sẽ tư niệm tịnh tướng. Do tư niệm tịnh tướng, tham sẽ làm ô nhiễm tâm của người này. Người này sẽ từ trần trong khi còn có tham, còn có sân, còn có si, trong khi còn cấu uế, trong khi tâm còn ô nhiễm”.

Này hiền giả, hạng người không có vết bẩn bên trong và biết rõ đúng bản chất rằng: ‘Tôi không có vết bẩn bên trong’, điều này được dự đoán cho người ấy - người ấy sẽ không hướng sự chú ý đến hình ảnh hấp dẫn, do không hướng sự chú ý vào hình ảnh hấp dẫn ấy, đắm nhiễm sẽ không xâm chiếm tâm trí; người ấy sẽ qua đời trong trạng thái không có đắm nhiễm, không có ám ảnh khó chịu, không có sự u mê, không có vết bẩn, với tâm trí không bị vấy bẩn. Này hiền giả, giống như một cái bát đồng được mang về từ chợ hoặc từ nhà thợ rèn, vốn đã sạch sẽ và sáng bóng. Những người chủ vừa sử dụng nó, vừa lau chùi nó, và không vứt nó ở nơi đầy bụi. Này hiền giả, như vậy theo thời gian, cái bát đồng ấy có trở nên sạch sẽ và sáng bóng hơn không?"

“Thưa có, hiền giả.”

"Cũng đúng như vậy, này hiền giả, hạng người không có vết bẩn bên trong và biết rõ đúng bản chất rằng: ‘Tôi không có vết bẩn bên trong’, điều này được dự đoán cho người ấy - người ấy sẽ không hướng sự chú ý đến hình ảnh hấp dẫn, do không hướng sự chú ý vào hình ảnh hấp dẫn ấy, đắm nhiễm sẽ không xâm chiếm tâm trí; người ấy sẽ qua đời trong trạng thái không có đắm nhiễm, không có ám ảnh khó chịu, không có sự u mê, không có vết bẩn, với tâm trí không bị vấy bẩn.

Ở đây, này Hiền giả, hạng người không có cấu uế và như thật tuệ tri: “Nội thân ta không có cấu uế”. Với người này có thể chờ đợi như sau: “Người này sẽ không tư niệm tịnh tướng. Do không tư niệm tịnh tướng, tham sẽ không làm ô nhiễm tâm của người này. Người này sẽ từ trần, trong khi không có tham, không có sân, không có si, trong khi không còn cấu uế, trong khi tâm không còn ô nhiễm”. Này Hiền giả, giống như một cái bát bằng đồng, mang từ chợ về hay mang từ nhà thợ rèn về, thanh tịnh và sạch sẽ và người chủ cái bát ấy dùng đến, lau chùi và không quăng cái bát ấy vào chỗ đầy bụi bặm. Này Hiền giả, như vậy cái bát ấy, sau một thời gian, càng được thanh tịnh hơn, càng được sạch sẽ hơn.

– Này Hiền giả, sự thật là vậy.

– Này Hiền giả, như vậy hạng người không có cấu uế, và như thật tuệ tri: “Nội thân ta không có cấu uế”. Với người này có thể chờ đợi như sau: “Người này sẽ không tư niệm tịnh tướng. Do không tư niệm tịnh tướng, tham sẽ không làm ô nhiễm tâm người này. Người này sẽ từ trần, không có tham, không có sân, không có si, không còn cấu uế, tâm không còn ô nhiễm”.

Này hiền giả Moggallāna, đây là nguyên nhân, đây là điều kiện mà trong hai hạng người có vết bẩn, một người được gọi là kẻ thấp kém, một người được gọi là người xuất sắc. Và này hiền giả Moggallāna, đây là nguyên nhân, đây là điều kiện mà trong hai hạng người không có vết bẩn, một người được gọi là kẻ thấp kém, một người được gọi là người xuất sắc."

“Này hiền giả, ngài nói ‘vết bẩn, vết bẩn’. Vậy từ ‘vết bẩn’ này là tên gọi khác của cái gì?”

"Này hiền giả, vết bẩn là tên gọi khác của những sự chạy theo mong muốn (ác dục / icchāvacara) tồi tệ, không thiện (bất thiện / akusala).

Này hiền giả, có khả năng xảy ra trường hợp ở đây một tỳ-kheo nảy sinh mong muốn như sau: ‘Ta đã phạm một lỗi lầm, mong sao các tỳ-kheo không biết ta đã phạm lỗi’. Này hiền giả, có khả năng xảy ra trường hợp các tỳ-kheo biết tỳ-kheo ấy: ‘Đã phạm lỗi’. Vị ấy nghĩ: ‘Các tỳ-kheo biết ta đã phạm lỗi’ - do vậy vị ấy trở nên tức giận (phẫn nộ / kopa) và bất mãn (bất bình / appaccaya). Này hiền giả, sự tức giận và sự bất mãn này - cả hai chính là vết bẩn.

Này hiền giả, có khả năng xảy ra trường hợp ở đây một tỳ-kheo nảy sinh mong muốn như sau: ‘Ta đã phạm một lỗi lầm, mong sao các tỳ-kheo khiển trách ta ở nơi kín đáo, không phải ở giữa Tăng chúng’. Này hiền giả, có khả năng xảy ra trường hợp các tỳ-kheo khiển trách tỳ-kheo ấy ở giữa Tăng chúng, không phải ở nơi kín đáo. Vị ấy nghĩ: ‘Các tỳ-kheo khiển trách ta ở giữa Tăng chúng, không phải ở nơi kín đáo’ - do vậy vị ấy trở nên tức giậnbất mãn. Này hiền giả, sự tức giận và sự bất mãn này - cả hai chính là vết bẩn.

Này hiền giả, có khả năng xảy ra trường hợp ở đây một tỳ-kheo nảy sinh mong muốn như sau: ‘Ta đã phạm một lỗi lầm, mong sao một người ngang hàng khiển trách ta, không phải một người không ngang hàng’. Này hiền giả, có khả năng xảy ra trường hợp một người không ngang hàng khiển trách tỳ-kheo ấy, không phải một người ngang hàng. Vị ấy nghĩ: ‘Một người không ngang hàng khiển trách ta, không phải một người ngang hàng’ - do vậy vị ấy trở nên tức giậnbất mãn. Này hiền giả, sự tức giận và sự bất mãn này - cả hai chính là vết bẩn.

Này hiền giả, có khả năng xảy ra trường hợp ở đây một tỳ-kheo nảy sinh mong muốn như sau: ‘Ôi, mong sao Bậc Đạo Sư chỉ hỏi đi hỏi lại một mình ta rồi thuyết giảng Quy luật (pháp / dhamma) cho các tỳ-kheo, mong sao Bậc Đạo Sư không hỏi đi hỏi lại một tỳ-kheo khác rồi thuyết giảng Quy luật cho các tỳ-kheo’. Này hiền giả, có khả năng xảy ra trường hợp Bậc Đạo Sư hỏi đi hỏi lại một tỳ-kheo khác rồi thuyết giảng Quy luật cho các tỳ-kheo, không hỏi đi hỏi lại tỳ-kheo ấy rồi thuyết giảng Quy luật cho các tỳ-kheo. Vị ấy nghĩ: ‘Bậc Đạo Sư hỏi đi hỏi lại một tỳ-kheo khác rồi thuyết giảng Quy luật cho các tỳ-kheo, Bậc Đạo Sư không hỏi đi hỏi lại ta rồi thuyết giảng Quy luật cho các tỳ-kheo’ - do vậy vị ấy trở nên tức giậnbất mãn. Này hiền giả, sự tức giận và sự bất mãn này - cả hai chính là vết bẩn.

Này hiền giả, có khả năng xảy ra trường hợp ở đây một tỳ-kheo nảy sinh mong muốn như sau: ‘Ôi, mong sao các tỳ-kheo chỉ đi theo sau một mình ta tiến vào làng khất thực, mong sao các tỳ-kheo không đi theo sau một tỳ-kheo khác tiến vào làng khất thực’. Này hiền giả, có khả năng xảy ra trường hợp các tỳ-kheo đi theo sau một tỳ-kheo khác tiến vào làng khất thực, không đi theo sau tỳ-kheo ấy tiến vào làng khất thực. Vị ấy nghĩ: ‘Các tỳ-kheo đi theo sau một tỳ-kheo khác tiến vào làng khất thực, các tỳ-kheo không đi theo sau ta tiến vào làng khất thực’ - do vậy vị ấy trở nên tức giậnbất mãn. Này hiền giả, sự tức giận và sự bất mãn này - cả hai chính là vết bẩn.

Này hiền giả, có khả năng xảy ra trường hợp ở đây một tỳ-kheo nảy sinh mong muốn như sau: ‘Ôi, mong sao chỉ một mình ta nhận được chỗ ngồi tốt nhất, nước uống tốt nhất, thức ăn tốt nhất trong nhà ăn, mong sao một tỳ-kheo khác không nhận được chỗ ngồi tốt nhất, nước uống tốt nhất, thức ăn tốt nhất trong nhà ăn’. Này hiền giả, có khả năng xảy ra trường hợp một tỳ-kheo khác nhận được chỗ ngồi tốt nhất, nước uống tốt nhất, thức ăn tốt nhất trong nhà ăn, tỳ-kheo ấy không nhận được chỗ ngồi tốt nhất, nước uống tốt nhất, thức ăn tốt nhất trong nhà ăn. Vị ấy nghĩ: ‘Một tỳ-kheo khác nhận được chỗ ngồi tốt nhất, nước uống tốt nhất, thức ăn tốt nhất trong nhà ăn, ta không nhận được chỗ ngồi tốt nhất, nước uống tốt nhất, thức ăn tốt nhất trong nhà ăn’ - do vậy vị ấy trở nên tức giậnbất mãn. Này hiền giả, sự tức giận và sự bất mãn này - cả hai chính là vết bẩn.

Này hiền giả, có khả năng xảy ra trường hợp ở đây một tỳ-kheo nảy sinh mong muốn như sau: ‘Ôi, mong sao chỉ một mình ta được nói lời tùy hỷ sau khi ăn xong trong nhà ăn, mong sao một tỳ-kheo khác không được nói lời tùy hỷ sau khi ăn xong trong nhà ăn’. Này hiền giả, có khả năng xảy ra trường hợp một tỳ-kheo khác được nói lời tùy hỷ sau khi ăn xong trong nhà ăn, tỳ-kheo ấy không được nói lời tùy hỷ sau khi ăn xong trong nhà ăn. Vị ấy nghĩ: ‘Một tỳ-kheo khác nói lời tùy hỷ sau khi ăn xong trong nhà ăn, ta không được nói lời tùy hỷ sau khi ăn xong trong nhà ăn’ - do vậy vị ấy trở nên tức giậnbất mãn. Này hiền giả, sự tức giận và sự bất mãn này - cả hai chính là vết bẩn.

Này hiền giả, có khả năng xảy ra trường hợp ở đây một tỳ-kheo nảy sinh mong muốn như sau: ‘Ôi, mong sao chỉ một mình ta được thuyết giảng Quy luật cho các tỳ-kheo đến thăm tu viện, mong sao một tỳ-kheo khác không được thuyết giảng Quy luật cho các tỳ-kheo đến thăm tu viện’. Này hiền giả, có khả năng xảy ra trường hợp một tỳ-kheo khác thuyết giảng Quy luật cho các tỳ-kheo đến thăm tu viện, tỳ-kheo ấy không được thuyết giảng Quy luật cho các tỳ-kheo đến thăm tu viện. Vị ấy nghĩ: ‘Một tỳ-kheo khác thuyết giảng Quy luật cho các tỳ-kheo đến thăm tu viện, ta không được thuyết giảng Quy luật cho các tỳ-kheo đến thăm tu viện’ - do vậy vị ấy trở nên tức giậnbất mãn. Này hiền giả, sự tức giận và sự bất mãn này - cả hai chính là vết bẩn.

Này hiền giả, có khả năng xảy ra trường hợp ở đây một tỳ-kheo nảy sinh mong muốn như sau: ‘Ôi, mong sao chỉ một mình ta được thuyết giảng Quy luật cho các tỳ-kheo ni đến thăm tu viện […lặp lại…] được thuyết giảng Quy luật cho các nam cư sĩ […lặp lại…] được thuyết giảng Quy luật cho các nữ cư sĩ, mong sao một tỳ-kheo khác không được thuyết giảng Quy luật cho các nữ cư sĩ đến thăm tu viện’. Này hiền giả, có khả năng xảy ra trường hợp một tỳ-kheo khác thuyết giảng Quy luật cho các nữ cư sĩ đến thăm tu viện, tỳ-kheo ấy không được thuyết giảng Quy luật cho các nữ cư sĩ đến thăm tu viện. Vị ấy nghĩ: ‘Một tỳ-kheo khác thuyết giảng Quy luật cho các nữ cư sĩ đến thăm tu viện, ta không được thuyết giảng Quy luật cho các nữ cư sĩ đến thăm tu viện’ - do vậy vị ấy trở nên tức giậnbất mãn. Này hiền giả, sự tức giận và sự bất mãn này - cả hai chính là vết bẩn.

Này hiền giả, có khả năng xảy ra trường hợp ở đây một tỳ-kheo nảy sinh mong muốn như sau: ‘Ôi, mong sao các tỳ-kheo chỉ tôn trọng, kính nể, quý trọng, cúng dường một mình ta, mong sao các tỳ-kheo không tôn trọng, kính nể, quý trọng, cúng dường một tỳ-kheo khác’. Này hiền giả, có khả năng xảy ra trường hợp các tỳ-kheo tôn trọng, kính nể, quý trọng, cúng dường một tỳ-kheo khác, các tỳ-kheo không tôn trọng, kính nể, quý trọng, cúng dường tỳ-kheo ấy. Vị ấy nghĩ: ‘Các tỳ-kheo tôn trọng, kính nể, quý trọng, cúng dường một tỳ-kheo khác, các tỳ-kheo không tôn trọng, kính nể, quý trọng, cúng dường ta’ - do vậy vị ấy trở nên tức giậnbất mãn. Này hiền giả, sự tức giận và sự bất mãn này - cả hai chính là vết bẩn.

Này hiền giả, có khả năng xảy ra trường hợp ở đây một tỳ-kheo nảy sinh mong muốn như sau: ‘Ôi, mong sao các tỳ-kheo ni […lặp lại…] các nam cư sĩ […lặp lại…] các nữ cư sĩ chỉ tôn trọng, kính nể, quý trọng, cúng dường một mình ta, mong sao các nữ cư sĩ không tôn trọng, kính nể, quý trọng, cúng dường một tỳ-kheo khác’. Này hiền giả, có khả năng xảy ra trường hợp các nữ cư sĩ tôn trọng, kính nể, quý trọng, cúng dường một tỳ-kheo khác, các nữ cư sĩ không tôn trọng, kính nể, quý trọng, cúng dường tỳ-kheo ấy. Vị ấy nghĩ: ‘Các nữ cư sĩ tôn trọng, kính nể, quý trọng, cúng dường một tỳ-kheo khác, các nữ cư sĩ không tôn trọng, kính nể, quý trọng, cúng dường ta’ - do vậy vị ấy trở nên tức giậnbất mãn. Này hiền giả, sự tức giận và sự bất mãn này - cả hai chính là vết bẩn.

Này hiền giả, có khả năng xảy ra trường hợp ở đây một tỳ-kheo nảy sinh mong muốn như sau: ‘Ôi, mong sao chỉ một mình ta nhận được những y phục thượng hạng, mong sao một tỳ-kheo khác không nhận được những y phục thượng hạng’. Này hiền giả, có khả năng xảy ra trường hợp một tỳ-kheo khác nhận được những y phục thượng hạng, tỳ-kheo ấy không nhận được những y phục thượng hạng. Vị ấy nghĩ: ‘Một tỳ-kheo khác nhận được những y phục thượng hạng, ta không nhận được những y phục thượng hạng’ - do vậy vị ấy trở nên tức giậnbất mãn. Này hiền giả, sự tức giận và sự bất mãn này - cả hai chính là vết bẩn.

Này hiền giả, có khả năng xảy ra trường hợp ở đây một tỳ-kheo nảy sinh mong muốn như sau: ‘Ôi, mong sao chỉ một mình ta nhận được những đồ ăn khất thực thượng hạng […lặp lại…] những chỗ ở thượng hạng […lặp lại…] những thuốc men trị bệnh thượng hạng, mong sao một tỳ-kheo khác không nhận được những thuốc men trị bệnh thượng hạng’. Này hiền giả, có khả năng xảy ra trường hợp một tỳ-kheo khác nhận được những thuốc men trị bệnh thượng hạng, tỳ-kheo ấy không nhận được những thuốc men trị bệnh thượng hạng. Vị ấy nghĩ: ‘Một tỳ-kheo khác nhận được những thuốc men trị bệnh thượng hạng, ta không nhận được những thuốc men trị bệnh thượng hạng’ - do vậy vị ấy trở nên tức giậnbất mãn. Này hiền giả, sự tức giận và sự bất mãn này - cả hai chính là vết bẩn.

Này hiền giả, vết bẩn chính là tên gọi khác của những sự chạy theo mong muốn tồi tệ, không thiện này.

Này Hiền giả Moggallana, do nhân này, do duyên này, trong hai người có cấu uế này, một người được gọi là hạ liệt, một người được gọi là ưu thắng. Này Hiền giả Moggallana, do nhân này, do duyên này, trong hai người này không có cấu uế, một người được gọi là hạ liệt, một người được gọi là ưu thắng.

– Này Hiền giả, cấu uế gọi là cấu uế, danh từ gì là đồng nghĩa cái gọi là cấu uế?

– Này Hiền giả, các ác bất thiện pháp, cảnh giới của dục là đồng nghĩa cái gọi là cấu uế.

Này Hiền giả, sự tình này xảy ra, ở đây, một Tỷ-kheo có thể khởi lên ý muốn như sau: “Nếu ta có phạm giới tội, mong rằng các Tỷ-kheo chớ có biết về ta rằng là đã phạm giới tội”. Này Hiền giả, sự tình này có thể xảy ra: các Tỷ-kheo có thể biết được các Tỷ-kheo ấy đã phạm giới tội. Tỷ-kheo này nghĩ rằng: “Các Tỷ-kheo đã biết được ta đã phạm giới tội”. Do đó, vị này trở thành phẫn nộ và bất mãn. Phẫn nộ và bất mãn, cả hai thuộc về cấu uế.

Này Hiền giả, sự tình này xảy ra, ở đây, một Tỷ-kheo có thể khởi lên ý muốn như sau: “Nếu ta có phạm giới tội, mong rằng các Tỷ-kheo hãy quở trách ta ở chỗ kín đáo, không phải ở giữa Tăng chúng”. Này Hiền giả, sự tình này có thể xảy ra: các Tỷ-kheo quở trách Tỷ-kheo ấy ở giữa Tăng chúng, không phải ở chỗ kín đáo. Tỷ-kheo này nghĩ rằng: “Các Tỷ-kheo quở trách ta ở giữa Tăng chúng, không phải ở chỗ kín đáo”. Do đó vị này trở thành phẫn nộ và bất mãn. Này Hiền giả, phẫn nộ, và bất mãn, cả hai thuộc về cấu uế.

Này Hiền giả, sự tình này xảy ra, ở đây, một Tỷ-kheo có thể khởi lên ý muốn như sau: “Nếu ta có phạm giới tội, mong rằng một Tỷ-kheo đồng đẳng hãy quở trách ta, chớ không phải một vị không đồng đẳng”. Này Hiền giả, sự tình này có thể xảy ra: một Tỷ-kheo không đồng đẳng quở trách Tỷ-kheo ấy, không phải một Tỷ-kheo đồng đẳng. Tỷ-kheo này nghĩ rằng: “Một Tỷ-kheo không đồng đẳng quở trách ta, không phải một Tỷ-kheo đồng đẳng”. Do đó vị này trở thành phẫn nộ và bất mãn. Này Hiền giả, phẫn nộ và bất mãn, cả hai thuộc về cấu uế.

Này Hiền giả, sự tình này xảy ra, ở đây, một Tỷ-kheo có thể khởi lên ý muốn như sau: “Mong rằng bậc Ðạo Sư hãy hỏi ta nhiều lần trong khi giảng pháp cho chúng Tỷ-kheo! Mong rằng bậc Ðạo Sư không hỏi Tỷ-kheo khác nhiều lần trong khi giảng pháp cho chúng Tỷ-kheo!”. Này Hiền giả, sự tình này có thể xảy ra: bậc Ðạo Sư hỏi một Tỷ-kheo khác nhiều lần trong khi giảng pháp cho chúng Tỷ-kheo, bậc Ðạo Sư không hỏi Tỷ-kheo ấy nhiều lần trong khi giảng pháp cho chúng Tỷ-kheo. Tỷ-kheo này nghĩ rằng: “Bậc Ðạo Sư hỏi một Tỷ-kheo khác nhiều lần trong khi giảng pháp cho chúng Tỷ-kheo. Bậc Ðạo Sư không hỏi ta nhiều lần trong khi giảng pháp cho chúng Tỷ-kheo”. Do đó, vị này trở thành phẫn nộ và bất mãn. Này Hiền giả, phẫn nộ và bất mãn, cả hai thuộc về cấu uế.

Này Hiền giả, sự tình này xảy ra, ở đây, một Tỷ-kheo có thể khởi lên ý muốn như sau: “Mong rằng các Tỷ-kheo hãy để ta đi trước trong khi vào làng để dùng cơm! Mong rằng các Tỷ-kheo không để một Tỷ- kheo khác đi trước trong khi vào làng để dùng cơm!” Này Hiền giả, sự tình này có thể xảy ra: các Tỷ- kheo để một Tỷ-kheo khác đi trước trong khi vào làng để dùng cơm, các Tỷ-kheo không để Tỷ-kheo ấy đi trước trong khi vào làng để dùng cơm. Tỷ-kheo này nghĩ rằng: “Các Tỷ-kheo để một Tỷ-kheo khác đi trước trong khi vào làng để dùng cơm, các Tỷ-kheo không để ta đi trước trong khi vào làng để dùng cơm”. Do đó vị này trở thành phẫn nộ và bất mãn. Này Hiền giả, phẫn nộ và bất mãn, cả hai thuộc về cấu uế.

Này Hiền giả, sự tình xảy ra, ở đây, một Tỷ-kheo khởi lên ý muốn như sau: “Mong rằng tại chỗ ăn, ta được chỗ ngồi tốt nhất, nước uống tốt nhất, đồ ăn khất thực tốt nhất! Mong rằng Tỷ-kheo khác tại chỗ ăn không được chỗ ngồi tốt nhất, nước uống tốt nhất, đồ ăn khất thực tốt nhất!” Này Hiền giả, sự tình này có thể xảy ra: một Tỷ-kheo khác tại chỗ ăn được chỗ ngồi tốt nhất, nước uống tốt nhất, đồ ăn khất thực tốt nhất; còn Tỷ-kheo ấy tại chỗ ăn không được chỗ ngồi tốt nhất, nước uống tốt nhất, đồ ăn khất thực tốt nhất. Tỷ-kheo này nghĩ rằng: “Một Tỷ-kheo khác tại chỗ ăn được chỗ ngồi tốt nhất, nước uống tốt nhất, đồ ăn khất thực tốt nhất. Tại chỗ ăn, ta không được chỗ ngồi tốt nhất, nước uống tốt nhất, đồ ăn khất thực tốt nhất”. Do đó, vị này trở thành phẫn nộ và bất mãn. Này Hiền giả, phẫn nộ và bất mãn, cả hai thuộc về cấu uế.

Này Hiền giả, sự tình này xảy ra, ở đây, một Tỷ-kheo có thể khởi lên ý muốn như sau: “Mong rằng tại chỗ ăn sau khi ăn xong, ta sẽ thuyết tùy hỷ pháp, không phải Tỷ-kheo khác tại chỗ ăn, sau khi ăn xong, sẽ thuyết tùy hỷ pháp!” Này Hiền giả, sự tình này có thể xảy ra: một Tỷ-kheo khác tại chỗ ăn, sau khi ăn

xong, thuyết tùy hỷ pháp; Tỷ-kheo ấy tại chỗ ăn, sau khi ăn xong, không thuyết tùy hỷ pháp. Tỷ-kheo này nghĩ rằng: “Một Tỷ-kheo khác tại chỗ ăn, sau khi ăn xong, thuyết tùy hỷ pháp. Ta tại chỗ ăn, sau khi ăn xong, không thuyết tùy hỷ pháp”. Do đó, vị này trở thành phẫn nộ và bất mãn. Này Hiền giả, phẫn nộ và bất mãn, cả hai thuộc về cấu uế.

Này Hiền giả, sự tình này xảy ra, ở đây, một Tỷ-kheo có thể khởi lên ý muốn như sau: “Mong rằng, ta sẽ thuyết pháp cho các Tỷ-kheo tụ tập tại ngôi tịnh xá, chớ không phải một Tỷ-kheo khác thuyết pháp cho các Tỷ-kheo tụ tập tại ngôi tịnh xá!” Này Hiền giả, sự tình này có thể xảy ra: một Tỷ-kheo khác thuyết pháp cho các Tỷ-kheo tụ tập tại ngôi tịnh xá; còn Tỷ-kheo ấy không thuyết pháp cho các Tỷ-kheo tụ tập tại ngôi tịnh xá Tỷ-kheo này nghĩ rằng: “Một Tỷ-kheo khác thuyết pháp cho các Tỷ-kheo tụ tập tại ngôi tịnh xá, còn ta không thuyết pháp cho các Tỷ-kheo tụ tập tại ngôi tịnh xá”. Do đó vị này trở thành phẫn nộ và bất mãn. Này Hiền giả, phẫn nộ và bất mãn, cả hai thuộc về cấu uế.

Này Hiền giả, sự tình này xảy ra, ở đây, một Tỷ-kheo có thể khởi lên ý muốn như sau: “Mong rằng, ta sẽ thuyết pháp cho các Tỷ-kheo-ni tụ tập tại ngôi tịnh xá,… (như trên)… ta sẽ thuyết pháp cho các Nam cư sĩ… ta sẽ thuyết pháp cho các Nữ cư sĩ tụ tập tại ngôi tịnh xá, chớ không phải một Tỷ-kheo khác thuyết pháp cho các Nữ cư sĩ tụ tập tại ngôi tịnh xá!” Này Hiền giả, sự tình này có thể xảy ra: một Tỷ-kheo khác thuyết pháp cho các Nữ cư sĩ tụ tập tại ngôi tịnh xá; còn Tỷ-kheo ấy không thuyết pháp cho các Nữ cư sĩ tụ tập tại ngôi tịnh xá. Tỷ-kheo này nghĩ rằng: “Một Tỷ-kheo khác thuyết pháp cho các Nữ cư sĩ tụ tập tại ngôi tịnh xá; còn ta không thuyết pháp cho các Nữ cư sĩ tụ tập tại ngôi tịnh xá”. Do đó, vị này trở thành phẫn nộ và bất mãn. Này Hiền giả, phẫn nộ và bất mãn, cả hai thuộc về cấu uế.

Này Hiền giả, sự tình này xảy ra, ở đây, một Tỷ-kheo có thể khởi lên ý muốn như sau: “Mong rằng các Tỷ-kheo cung kính, tôn trọng, lễ bái, cúng dường ta; các vị Tỷ-kheo chớ có cung kính, tôn trọng, lễ bái cúng dường một Tỷ-kheo khác!” Này Hiền giả, sự tình này có thể xảy ra: các Tỷ-kheo cung kính, tôn trọng lễ bái, cũng dường một Tỷ-kheo khác, các Tỷ-kheo không cung kính, tôn trọng, lễ bái, cúng dường Tỷ-kheo ấy. Tỷ-kheo này nghĩ rằng: “Các Tỷ-kheo cung kính, tôn trọng, lễ bái, cúng dường một Tỷ- kheo khác chớ không cung kính, tôn trọng, lễ bái, cúng dường ta”. Do đó vị này trở thành phẫn nộ và bất mãn. Này Hiền giả, phẫn nộ và bất mãn, cả hai thuộc về cấu uế.

Này Hiền giả, sự tình này xảy ra, ở đây, một Tỷ-kheo khởi lên ý muốn như sau: “Mong rằng các Tỷ- kheo-ni… (như trên)… các Nam cư sĩ… (như trên)… các Nữ cư sĩ cung kính, tôn trọng, lễ bái, cúng dường ta. Các Nữ cư sĩ không cung kính, tôn trọng, lễ bái, cúng dường một Tỷ-kheo khác!” Này Hiền giả, sự tình này có thể xảy ra: các Nữ cư sĩ cung kính, tôn trọng, lễ bái, cúng dường một Tỷ-kheo khác, các Nữ cư sĩ không cung kính, tôn trọng, lễ bái, cúng dường Tỷ-kheo ấy. Tỷ-kheo này nghĩ rằng: “Các Nữ cư sĩ cung kính, tôn trọng, lễ bái, cúng dường một Tỷ-kheo khác; các Nữ cư sĩ không cung kính, tôn trọng, lễ bái, cúng dường ta”. Do đó vị này trở thành phẫn nộ và bất mãn. Này Hiền giả, phẫn nộ và bất mãn, cả hai thuộc về cấu uế.

Này Hiền giả, sự tình này xảy ra, ở đây, một Tỷ-kheo có thể khởi lên ý muốn như sau: “Mong rằng ta nhận được các y phục tối thắng, Tỷ-kheo khác không nhận được các y phục tối thắng!” Này Hiền giả, sự tình này có thể xảy ra: một Tỷ-kheo khác nhận được các y phục tối thắng, Tỷ-kheo ấy không nhận được các y phục tối thắng. Tỷ-kheo này nghĩ rằng: “Một Tỷ-kheo khác nhận được các y phục tối thắng; ta không nhận được các y phục tối thắng”. Do đó vị này trở thành phẫn nộ và bất mãn. Này Hiền giả, phẫn nộ và bất mãn, cả hai thuộc về cấu uế.

Này Hiền giả sự tình này xảy ra, ở đây, một Tỷ-kheo có thể khởi lên ý muốn như sau: “Mong rằng ta nhận được các đồ ăn khất thực tối thắng… (như trên)… các sàng tọa tối thắng, các dược phẩm trị bịnh tối thắng. Tỷ-kheo khác không nhận được các dược phẩm trị bịnh tối thắng!” Này Hiền giả, sự tình này có thể xảy ra: một Tỷ-kheo khác nhận được các dược phẩm trị bịnh tối thắng, còn Tỷ-kheo ấy không nhận được các dược phẩm trị bịnh tối thắng". Tỷ-kheo này nghĩ rằng: “Một Tỷ-kheo khác nhận được các dược phẩm trị bịnh tối thắng; còn ta không nhận được các dược phẩm trị bịnh tối thắng”. Do đó vị này trở thành phẫn nộ và bất mãn. Này Hiền giả, phẫn nộ và bất mãn, cả hai thuộc về cấu uế.

Này Hiền giả, các ác bất thiện pháp, cảnh giới của dục này là đồng nghĩa cái gọi là cấu uế.

Này hiền giả, bất kỳ tỳ-kheo nào bị nhìn thấy và bị nghe thấy là chưa từ bỏ (đoạn trừ / pahānā) những sự chạy theo mong muốn tồi tệ, không thiện, cho dù vị ấy là người sống trong rừng, ở nơi hẻo lánh, đi khất thực, đi xin ăn từng nhà, mặc y nhặt từ đống rác, mặc y thô sơ, thì các bạn đồng tu cũng không tôn trọng, không kính nể, không quý trọng, không cúng dường vị ấy. Vì lý do gì? Vì tôn giả ấy bị nhìn thấy và bị nghe thấy là chưa từ bỏ những sự chạy theo mong muốn tồi tệ, không thiện. Này hiền giả, giống như một cái bát đồng được mang về từ chợ hoặc từ nhà thợ rèn, vốn sạch sẽ và sáng bóng. Những người chủ bỏ vào đó xác chết con rắn, hoặc xác chết con chó, hoặc xác chết con người, rồi đậy lại bằng một cái bát đồng khác và mang ra giữa chợ. Mọi người nhìn thấy liền nói: ‘Này bạn, cái gì được mang đi mà trông có vẻ quý giá thế?’ Người ta liền đứng dậy, mở nắp ra và nhìn vào. Ngay khi nhìn thấy, sự không hài lòng nổi lên, sự ghê tởm nổi lên, sự kinh tởm nổi lên; ngay cả những người đang đói cũng không còn muốn ăn, huống hồ là những người đã ăn no.

Cũng đúng như vậy, này hiền giả, bất kỳ tỳ-kheo nào bị nhìn thấy và bị nghe thấy là chưa từ bỏ những sự chạy theo mong muốn tồi tệ, không thiện, cho dù vị ấy là người sống trong rừng, ở nơi hẻo lánh, đi khất thực, đi xin ăn từng nhà, mặc y nhặt từ đống rác, mặc y thô sơ, thì các bạn đồng tu cũng không tôn trọng, không kính nể, không quý trọng, không cúng dường vị ấy. Vì lý do gì? Vì tôn giả ấy bị nhìn thấy và bị nghe thấy là chưa từ bỏ những sự chạy theo mong muốn tồi tệ, không thiện.

Này Hiền giả, đối với Tỷ-kheo nào, các ác, bất thiện pháp, cảnh giới của dục này còn được thấy và nghe là chưa được diệt trừ, nếu Tỷ-kheo ấy là vị sống trong rừng núi, tại các trú xứ xa vắng, sống hạnh khất thực, thứ lớp khất thực từng nhà một, theo hạnh mang phấn tảo y, mặc y phục thô xấu, thời các đồng phạm hạnh không cung kính, tôn trọng, lễ bái, cúng dường Tỷ-kheo ấy. Vì sao vậy? Vì các bậc Tôn giả này còn được thấy và còn được nghe các ác, bất thiện pháp, cảnh giới dục của Tỷ-kheo chưa được diệt trừ.

Này Hiền giả, ví như một bát bằng đồng, mang từ chợ về hay từ nhà người thợ rèn về, bát ấy thanh tịnh, sạch sẽ. Nhưng người chủ của bát ấy đựng đầy bát với xác rắn, xác chó hay xác người, đậy lại với một cái bát đồng khác rồi mang về hàng chợ lại. Có người thấy vậy bèn hỏi: “Bạn mang cái gì có vẻ đẹp đẽ ngon lành vậy?” Khi cầm cái bát lên, mở ra và nhìn vào, thì với người ấy, không ưa thích khởi lên, sự ghê tởm khởi lên, và sự yếm ố khởi lên. Những người đói còn chưa muốn ăn các thứ ấy, huống nữa là những người đã no.

Này Hiền giả, đối với Tỷ-kheo nào, các ác, bất thiện pháp, cảnh giới của dục này còn được thấy và được nghe là chưa được diệt trừ, nếu Tỷ-kheo ấy là vị sống trong rừng núi, tại các trú xứ xa vắng, sống hạnh khất thực, thứ lớp khất thực từng nhà một, theo hạnh mang phấn tảo y, mặc y phục thô xấu, thời các đồng phạm hạnh không cung kính, tôn trọng, lễ bái, cúng dường Tỷ-kheo ấy. Vì sao vậy? Vì các bậc Tôn giả này còn được thấy và còn được nghe các ác, bất thiện pháp, cảnh giới của dục này là chưa được diệt trừ.

Này hiền giả, bất kỳ tỳ-kheo nào được nhìn thấy và được nghe thấy là đã từ bỏ những sự chạy theo mong muốn tồi tệ, không thiện, cho dù vị ấy sống gần làng mạc, nhận lời mời ăn, mặc y do gia chủ cúng dường, thì các bạn đồng tu vẫn tôn trọng, kính nể, quý trọng, cúng dường vị ấy. Vì lý do gì? Vì tôn giả ấy được nhìn thấy và được nghe thấy là đã từ bỏ những sự chạy theo mong muốn tồi tệ, không thiện. Này hiền giả, giống như một cái bát đồng được mang về từ chợ hoặc từ nhà thợ rèn, vốn sạch sẽ và sáng bóng. Những người chủ múc vào đó cơm gạo sālī đã nhặt sạch hạt đen, cùng với nhiều loại canh và nhiều loại thức ăn kèm, rồi đậy lại bằng một cái bát đồng khác và mang ra giữa chợ. Mọi người nhìn thấy liền nói: ‘Này bạn, cái gì được mang đi mà trông có vẻ quý giá thế?’ Người ta liền đứng dậy, mở nắp ra và nhìn vào. Ngay khi nhìn thấy, sự hài lòng nổi lên, sự không ghê tởm nổi lên, sự không kinh tởm nổi lên; ngay cả những người đã ăn no cũng muốn ăn, huống hồ là những người đang đói.

Cũng đúng như vậy, này hiền giả, bất kỳ tỳ-kheo nào được nhìn thấy và được nghe thấy là đã từ bỏ những sự chạy theo mong muốn tồi tệ, không thiện, cho dù vị ấy sống gần làng mạc, nhận lời mời ăn, mặc y do gia chủ cúng dường, thì các bạn đồng tu vẫn tôn trọng, kính nể, quý trọng, cúng dường vị ấy. Vì lý do gì? Vì tôn giả ấy được nhìn thấy và được nghe thấy là đã từ bỏ những sự chạy theo mong muốn tồi tệ, không thiện."

Này Hiền giả, đối với Tỷ-kheo nào mà các ác, bất thiện pháp, cảnh giới của dục này được thấy và được nghe là đã diệt trừ, nếu Tỷ-kheo ấy sống gần làng mạc, chấp nhận biệt thỉnh thực, mang y người gia chủ cúng, thời các đồng phạm hạnh cung kính, tôn trọng, lễ bái, cúng dường vị Tỷ-kheo ấy. Vì sao vậy? Vì các bậc Tôn giả này được thấy và được nghe các ác, bất thiện pháp, cảnh giới của dục của vị Tỷ-kheo ấy đã được diệt trừ.

Này Hiền giả, ví như một bát đồng, mang từ hàng chợ về hay từ nhà người thợ rèn về, bát ấy thanh tịnh, sạch sẽ. Người chủ cái bát ấy dựng đầy với gạo ngon, cơm lành, các hột đen đã lấy ra, các loại đồ ăn, đậy lại với một bát đồng khác rồi mang về hàng chợ lại. Các người thấy vậy bèn hỏi: “Bạn mang cái gì có vẻ đẹp đẽ ngon lành vậy?” Khi cầm cái bát lên, mở ra và nhìn vào, thì đối với người ấy, ưa thích khởi lên, sự không ghê tởm khởi lên, sự không yếm ố khởi lên. Người no còn muốn ăn các thứ ấy huống nữa là người đói.

Này Hiền giả, cũng vậy, đối với vị Tỷ-kheo nào, mà các ác, bất thiện pháp, cảnh giới của dục này được thấy và được nghe là đã diệt trừ, nếu Tỷ-kheo ấy sống ở biên giới gần làng mạc, chấp nhận biệt thỉnh thực, mang y người gia chủ cúng, thời các đồng phạm hạnh cung kính, tôn trọng lễ bái cúng dường Tỷ- kheo ấy. Vì sao vậy? Vì các bậc Tôn giả này được thấy và được nghe các ác, bất thiện pháp cảnh giới của dục này đã được diệt trừ.

Khi được nói như vậy, Tôn giả Mahāmoggallāna nói với Tôn giả Sāriputta: “Này hiền giả Sāriputta, một ví dụ vừa nảy ra trong tâm trí tôi”.

“Hãy nói ra đi, hiền giả Moggallāna”.

"Này hiền giả, có một thời tôi đang trú tại Rājagaha (Vương Xá), trên núi Giribbaja. Rồi này hiền giả, vào buổi sáng, tôi đắp y, cầm bát đi vào Rājagaha để khất thực. Lúc bấy giờ, Samīti, con trai người thợ làm xe, đang đẽo gọt vành bánh xe. Paṇḍuputta, một tu sĩ phái Ājīvaka, vốn trước đây cũng là con trai thợ làm xe, đang đứng cạnh đó. Rồi này hiền giả, trong tâm trí của tu sĩ Paṇḍuputta, con trai cũ của thợ làm xe, nảy sinh suy nghĩ như sau: ‘Ôi, mong sao Samīti, con trai thợ làm xe, đẽo gọt chỗ cong, chỗ vặn vẹo, chỗ lỗi này của vành bánh xe, để vành bánh xe này hết cong, hết vặn vẹo, hết lỗi, trở nên hoàn hảo và vững chắc ở phần lõi’. Này hiền giả, tu sĩ Paṇḍuputta, con trai cũ của thợ làm xe, suy nghĩ trong tâm trí thế nào, thì Samīti, con trai thợ làm xe, đẽo gọt chỗ cong ấy, chỗ vặn vẹo ấy, chỗ lỗi ấy của vành bánh xe đúng y như vậy. Rồi này hiền giả, tu sĩ Paṇḍuputta, con trai cũ của thợ làm xe, vô cùng hoan hỷ và thốt lên lời hoan hỷ: ‘Người này dường như thấu hiểu trái tim [tôi] bằng trái tim [của mình] mà đẽo gọt!’

Cũng đúng như vậy, này hiền giả, đối với những người không có niềm tin, xuất gia từ bỏ gia đình sống không gia đình chỉ vì mưu sinh chứ không phải vì niềm tin, những kẻ lừa đảo, dối trá, xảo quyệt, bồn chồn, kiêu ngạo, bốc đồng, lắm lời, nói năng lung tung, không bảo vệ các giác quan, không biết chừng mực trong ăn uống, không chú tâm (niệm / sati) tỉnh thức, không quan tâm đến đời sống sa-môn, không tôn kính sâu sắc đối với việc học tập, sống dư dật, lỏng lẻo, đi đầu trong sự thối lui, bỏ rơi trách nhiệm của [đời sống] rời bỏ (viễn ly / paviveka), lười biếng, thiếu nỗ lực, thất niệm, không nhận biết rõ ràng (tỉnh giác / sampajāna), không có định, tâm trí lang thang, thiếu trí tuệ, đần độn - Tôn giả Sāriputta bằng Điều dạy này dường như đã thấu hiểu trái tim [họ] bằng trái tim [của mình] mà đẽo gọt!

Còn đối với những thiện nam tử có niềm tin, xuất gia từ bỏ gia đình sống không gia đình, không lừa đảo, không dối trá, không xảo quyệt, không bồn chồn, không kiêu ngạo, không bốc đồng, không lắm lời, không nói năng lung tung, có bảo vệ các giác quan, biết chừng mực trong ăn uống, chú tâm tỉnh thức, có quan tâm đến đời sống sa-môn, tôn kính sâu sắc đối với việc học tập, không sống dư dật, không lỏng lẻo, tránh xa sự thối lui, đi đầu trong [đời sống] rời bỏ, kiên trì nỗ lực, quyết tâm, thiết lập chú tâm, nhận biết rõ ràng, có định, tâm trí hợp nhất, có trí tuệ, không đần độn - những người ấy khi nghe Điều dạy này của Tôn giả Sāriputta, dường như đang uống lấy, dường như đang nuốt lấy bằng cả lời nói và tâm trí: ‘Thật tốt lành thay, thưa bạn, người bạn đồng tu đã nâng chúng ta ra khỏi những điều không thiện và an lập chúng ta vào những điều thiện’.

Này hiền giả, giống như một người phụ nữ hay một người đàn ông, trẻ tuổi, thanh xuân, thích trang điểm, sau khi tắm gội sạch sẽ, nhận được một vòng hoa sen, hay vòng hoa nhài, hay vòng hoa atimuttaka, liền dùng cả hai tay đón lấy và đặt lên đỉnh đầu; cũng đúng như vậy, này hiền giả, đối với những thiện nam tử có niềm tin, xuất gia từ bỏ gia đình sống không gia đình, không lừa đảo, không dối trá, không xảo quyệt, không bồn chồn, không kiêu ngạo, không bốc đồng, không lắm lời, không nói năng lung tung, có bảo vệ các giác quan, biết chừng mực trong ăn uống, chú tâm tỉnh thức, có quan tâm đến đời sống sa-môn, tôn kính sâu sắc đối với việc học tập, không sống dư dật, không lỏng lẻo, bỏ rơi gánh nặng trong sự thối lui, đi đầu trong sự rời bỏ, kiên trì nỗ lực, quyết tâm, thiết lập chú tâm, nhận biết rõ ràng, có định, tâm trí hợp nhất, có trí tuệ, không đần độn - những người ấy khi nghe Điều dạy này của Tôn giả Sāriputta, dường như đang uống lấy, dường như đang nuốt lấy bằng cả lời nói và tâm trí: ‘Thật tốt lành thay, thưa bạn, người bạn đồng tu đã nâng chúng ta ra khỏi những điều không thiện và an lập chúng ta vào những điều thiện’."

Như vậy, cả hai vị đại nhân ấy đều hoan hỷ tán thán lời nói tốt đẹp của nhau.

Kinh Về Vết bẩn, thứ năm, đã kết thúc.

Ðược nghe nói vậy, Tôn giả Mahamoggallana thưa với Tôn giả Sariputta:

– Hiền giả Sariputta, một ví dụ khởi lên cho tôi!

– Hiền giả Moggallana, hãy nói lên ví dụ ấy.

– Hiền giả, một thời tôi ở thành Vương Xá, tại Giribbaja. Này Hiền giả, rồi tôi đắp y vào buổi sáng, mang theo y bát, vào thành Vương Xá để khất thực. Lúc bấy giờ, Samiti, con một người làm xe, đang đẽo một vành xe, và tà mạng ngoại đạo Panduputta, trước là con của một người làm xe, đang đứng một bên. Rồi tà mạng ngoại đạo Panduputta trước là con một người làm xe, khởi lên ý nghĩ như sau: “Mong rằng Samiti, con người thợ xe, hãy đẽo đường cong này, đường méo này và các mắt gỗ này, để vành xe này không có cong, không có đường méo, không có mắt gỗ, được trơn tru và được đặt vào trong trục chính”. Này Hiền giả, tà mạng ngoại đạo Panduputta, trước là con một người làm xe suy nghĩ như thế nào, thời đúng như vậy, Samiti, con người làm xe, đẽo đường cong này, đường méo này và các mắt gỗ này của vành xe ấy. Này Hiền giả, tà mạng ngoại đạo Panduputta trước là con người làm xe, hoan hỷ nói lên lời hoan hỷ như sau: “Hình như người này đang đẽo (vành xe ấy) như là với tâm của anh ta, anh ta biết tâm ta vậy”.

Này Hiền giả, những ai không có lòng tin, vì mục đích sinh sống, không phải vì lòng tin mà xuất gia, sống đời sống vô gia đình, những vị gian ngụy, xảo trá, khi cuống, trạo cử, kiêu mạn, dao động, lắm lời, tạp thoại, không hộ trì các căn, không tiết độ trong ăn uống, không chú tâm cảnh giác, không tha thiết với hạnh Sa-môn, không nhiệt thành tôn trọng Phật pháp, ưa sống sung túc, biếng nhác, dẫn đầu về đọa lạc, chối bỏ trọng trách sống viễn ly, giải đãi không tinh tấn, lãng quên không chú niệm, không định tâm, tâm tán loạn, liệt tuệ, đần độn. Tôn giả Sariputta với pháp môn này, như là với tâm của Tôn giả, Tôn giả biết tâm của những hạng người ấy.

Những kẻ Thiện nam tử, do lòng tin, xuất gia, từ bỏ gia đình, sống không gia đình; những vị nào không gian ngụy, không xảo trá, không khi cuống, không trạo cử, không kiêu mạn, không dao động, không lắm lời, không tạp thoại, hộ trì các căn, tiết độ trong ăn uống, chú tâm cảnh giác, tha thiết với hạnh Sa-môn, nhiệt thành tôn trọng Phật pháp, không sống trong sung túc, không biếng nhác, bỏ rơi gánh nặng về đọa lạc, dẫn đầu về viễn ly, tinh cần, tinh tấn, nỗ lực, chú tâm cảnh giác, định tâm, nhất tâm, có trí tuệ, không đần độn. Những vị này sau khi nghe pháp môn này của Tôn giả Sariputta, hình như đang uống, hình như đang nếm với lời nói và tâm ý. Thật lành thay, một vị Tôn giả đồng phạm hạnh đã khiến cho vượt khỏi bất thiện và an trú vào chánh thiện!

Này Hiền giả, ví như một người đàn bà hay người đàn ông, còn đang tuổi trẻ, tánh ưa trang sức, sau khi gội đầu xong, sau khi được một vòng hoa sen xanh hay một vòng vũ sanh hoa, hay một vòng thiện tư hoa, dùng hai tay cầm lấy vòng hoa ấy và đặt trên đỉnh đầu. Này Hiền giả, cũng vậy những Thiện nam tử vì lòng tin đã xuất gia, từ bỏ gia đình sống không gia đình, không gian ngụy… (như trên)… Thật lành thay một Tôn giả đồng phạm hạnh đã khiến cho vượt khỏi bất thiện và an trú vào chánh thiện!

Như vậy hai vị cao đức ấy cùng nhau thiện thuyết, cùng nhau tùy hỷ.

-ooOoo-