MN 22. KINH VÍ DỤ CON RẮN
(Alagaddūpamasutta) Bản tóm tắt→
1. Tôi đã nghe như vầy: Một thời, Đức Thế Tôn trú tại Sāvatthi (Xá-vệ), trong rừng Jeta (Kỳ-đà), tại tu viện của Anāthapiṇḍika (Cấp Cô Độc).
2. Lúc bấy giờ, một tỳ kheo tên là Ariṭṭha người từng làm nghề săn kền kền, khởi lên một quan điểm sai lầm (ác kiến / diṭṭhigata) tồi tệ như sau: “Theo như tôi hiểu Điều dạy (pháp / dhamma) do Đức Thế Tôn giảng, thì những Điều là chướng ngại (chướng ngại pháp / antarāyikā dhammā) mà Đức Thế Tôn đã nói, nếu một người vẫn làm điều đó, [thì không sao]chúng không là chướng ngại.”
Nhiều tỳ kheo nghe được: “Nghe nói tỳ kheo Ariṭṭha người từng làm nghề săn kền kền, đã khởi lên một quan điểm sai lầm như sau: ‘Theo như tôi hiểu Điều dạy do Đức Thế Tôn giảng, thì những Điều là chướng ngại mà Đức Thế Tôn đã nói, nếu một người vẫn đi theo điều đó, chúng [thực] không đủ để là chướng ngại.’” Rồi các tỳ kheo ấy đi đến chỗ tỳ kheo Ariṭṭha người từng làm nghề săn kền kền; sau khi đến, họ nói với tỳ kheo Ariṭṭha người từng làm nghề săn kền kền, điều này: “Này hiền giả Ariṭṭha, có đúng là bạn đã khởi lên một quan điểm sai lầm như sau: ‘Theo như tôi hiểu Điều dạy do Đức Thế Tôn giảng, thì những Điều là chướng ngại mà Đức Thế Tôn đã nói, nếu một người vẫn đi theo điều đó, chúng [thực] không đủ để là chướng ngại’ không?”
3. “Thưa các hiền giả, đúng là tôi hiểu Điều dạy do Đức Thế Tôn giảng như thế này: những Điều là chướng ngại mà Đức Thế Tôn đã nói, nếu một người vẫn đi theo điều đó, chúng [thực] không đủ để là chướng ngại.”
Sau đó, các tỳ kheo ấy, muốn can ngăn tỳ kheo Ariṭṭha người từng làm nghề săn kền kền, ra khỏi quan điểm sai lầm đó, liền gạn hỏi, tra vấn và chất vấn vị ấy: “Này hiền giả Ariṭṭha, đừng nói như vậy, đừng hiểu sai lời Đức Thế Tôn; vu khống Đức Thế Tôn là điều không tốt, Đức Thế Tôn không bao giờ nói như vậy. Này hiền giả Ariṭṭha, bằng nhiều cách khác nhau, Đức Thế Tôn đã nói những Điều là chướng ngại thực sự là chướng ngại, và khi thực hành theo chúng, chúng đủ khả năng gây chướng ngại. Đức Thế Tôn đã nói bản năng (dục / kāmā) mang lại ít vị ngọt, nhiều đau khổ (khổ / dukkha), nhiều tuyệt vọng, sự nguy hiểm ở đây là rất lớn. Đức Thế Tôn đã nói bản năng giống như khúc xương xẩu… Đức Thế Tôn đã nói bản năng giống như miếng thịt… Đức Thế Tôn đã nói bản năng giống như bó đuốc cỏ… Đức Thế Tôn đã nói bản năng giống như hố than hồng… Đức Thế Tôn đã nói bản năng giống như giấc mơ… Đức Thế Tôn đã nói bản năng giống như đồ đi mượn… Đức Thế Tôn đã nói bản năng giống như trái cây trên cây… Đức Thế Tôn đã nói bản năng giống như lò mổ và dao phay… Đức Thế Tôn đã nói bản năng giống như mũi kiếm và ngọn giáo… Đức Thế Tôn đã nói bản năng giống như đầu con rắn độc, mang lại nhiều đau khổ, nhiều tuyệt vọng, sự nguy hiểm ở đây là rất lớn.”
Dù bị các tỳ kheo ấy gạn hỏi, tra vấn và chất vấn như vậy, tỳ kheo Ariṭṭha người từng làm nghề săn kền kền, vẫn ngoan cố bám chặt lấy quan điểm sai lầm đó và tuyên bố: “Thưa các hiền giả, đúng là tôi hiểu Điều dạy do Đức Thế Tôn giảng như thế này: những Điều là chướng ngại mà Đức Thế Tôn đã nói, nếu một người vẫn đi theo điều đó, chúng [thực] không đủ để là chướng ngại.”
Vì các tỳ kheo ấy không thể tách tỳ kheo Ariṭṭha người từng làm nghề săn kền kền, ra khỏi quan điểm sai lầm đó, nên họ đi đến chỗ Đức Thế Tôn; sau khi đến, họ đảnh lễ Đức Thế Tôn rồi ngồi xuống một bên. Ngồi một bên, các tỳ kheo ấy thưa với Đức Thế Tôn điều này: "Bạch Thế Tôn, tỳ kheo Ariṭṭha người từng làm nghề săn kền kền, đã khởi lên một quan điểm sai lầm như sau: ‘Theo như tôi hiểu Điều dạy do Đức Thế Tôn giảng, thì những Điều là chướng ngại mà Đức Thế Tôn đã nói, nếu một người vẫn đi theo điều đó, chúng [thực] không đủ để là chướng ngại.’ Bạch Thế Tôn, chúng con nghe rằng: ‘Nghe nói tỳ kheo Ariṭṭha người từng làm nghề săn kền kền, đã khởi lên một quan điểm sai lầm như sau—Theo như tôi hiểu Điều dạy do Đức Thế Tôn giảng, thì những Điều là chướng ngại mà Đức Thế Tôn đã nói, nếu một người vẫn đi theo điều đó, chúng [thực] không đủ để là chướng ngại.’
Bạch Thế Tôn, rồi chúng con đi đến chỗ tỳ kheo Ariṭṭha người từng làm nghề săn kền kền; sau khi đến, chúng con nói với tỳ kheo Ariṭṭha người từng làm nghề săn kền kền, điều này: ‘Này hiền giả Ariṭṭha, có đúng là bạn đã khởi lên một quan điểm sai lầm như sau—Theo như tôi hiểu Điều dạy do Đức Thế Tôn giảng, thì những Điều là chướng ngại mà Đức Thế Tôn đã nói, nếu một người vẫn đi theo điều đó, chúng [thực] không đủ để là chướng ngại không?’
Bạch Thế Tôn, khi được nói như vậy, tỳ kheo Ariṭṭha người từng làm nghề săn kền kền, đã nói với chúng con: ‘Thưa các hiền giả, đúng là tôi hiểu Điều dạy do Đức Thế Tôn giảng như thế này: những Điều là chướng ngại mà Đức Thế Tôn đã nói, nếu một người vẫn đi theo điều đó, chúng [thực] không đủ để là chướng ngại.’ Bạch Thế Tôn, sau đó chúng con, muốn tách tỳ kheo Ariṭṭha người từng làm nghề săn kền kền, ra khỏi quan điểm sai lầm đó, liền gạn hỏi, tra vấn và chất vấn vị ấy: ‘Này hiền giả Ariṭṭha, đừng nói như vậy, đừng hiểu sai lời Đức Thế Tôn; vu khống Đức Thế Tôn là điều không tốt, Đức Thế Tôn không bao giờ nói như vậy. Này hiền giả Ariṭṭha, bằng nhiều cách khác nhau, Đức Thế Tôn đã nói những Điều là chướng ngại thực sự là chướng ngại, và khi thực hành theo chúng, chúng đủ khả năng gây chướng ngại. Đức Thế Tôn đã nói bản năng mang lại ít vị ngọt, nhiều đau khổ, nhiều tuyệt vọng, sự nguy hiểm ở đây là rất lớn. Đức Thế Tôn đã nói bản năng giống như khúc xương xẩu […lặp lại…] Đức Thế Tôn đã nói bản năng giống như đầu con rắn độc, mang lại nhiều đau khổ, nhiều tuyệt vọng, sự nguy hiểm ở đây là rất lớn.’
Bạch Thế Tôn, dù bị chúng con gạn hỏi, tra vấn và chất vấn như vậy, tỳ kheo Ariṭṭha người từng làm nghề săn kền kền, vẫn ngoan cố bám chặt lấy quan điểm sai lầm đó và tuyên bố: ‘Thưa các hiền giả, đúng là tôi hiểu Điều dạy do Đức Thế Tôn giảng như thế này: những Điều là chướng ngại mà Đức Thế Tôn đã nói, nếu một người vẫn đi theo điều đó, chúng [thực] không đủ để là chướng ngại.’ Bạch Thế Tôn, vì chúng con không thể tách tỳ kheo Ariṭṭha người từng làm nghề săn kền kền, ra khỏi quan điểm sai lầm đó, nên chúng con đến báo cáo sự việc này cho Đức Thế Tôn."
5. Khi ấy, Đức Thế Tôn gọi một tỳ kheo khác: “Này tỳ kheo, hãy đến đây, nhân danh Ta, hãy gọi tỳ kheo Ariṭṭha người từng làm nghề săn kền kền: ‘Này hiền giả Ariṭṭha, Bậc Đạo Sư gọi bạn.’”
“Thưa vâng, bạch Thế Tôn”, tỳ kheo ấy vâng lời Đức Thế Tôn, đi đến chỗ tỳ kheo Ariṭṭha người từng làm nghề săn kền kền; sau khi đến, vị ấy nói với tỳ kheo Ariṭṭha người từng làm nghề săn kền kền: “Này hiền giả Ariṭṭha, Bậc Đạo Sư gọi bạn.”
“Thưa vâng, hiền giả”, tỳ kheo Ariṭṭha người từng làm nghề săn kền kền, vâng lời tỳ kheo ấy, đi đến chỗ Đức Thế Tôn; sau khi đến, đảnh lễ Đức Thế Tôn rồi ngồi xuống một bên. Khi tỳ kheo Ariṭṭha người từng làm nghề săn kền kền, đã ngồi một bên, Đức Thế Tôn nói với vị ấy điều này:
“Này Ariṭṭha, có đúng là con đã khởi lên một quan điểm sai lầm như sau: ‘Theo như tôi hiểu Điều dạy do Đức Thế Tôn giảng, thì những Điều là chướng ngại mà Đức Thế Tôn đã nói, nếu một người vẫn đi theo điều đó, chúng [thực] không đủ để là chướng ngại’ không?”
“Bạch Thế Tôn, đúng là con hiểu Điều dạy do Đức Thế Tôn giảng như thế này: ‘những Điều gây chướng ngại mà Đức Thế Tôn đã nói, nếu một người vẫn đi theo điều đó, chúng [thực] không đủ để là chướng ngại’.”