MN 19. KINH HAI LOẠI SUY NGHĨ
(Dvedhāvitakkasutta) Bản tóm tắt→
1. Tôi đã nghe như vầy — một thời Thế Tôn trú ở Sāvatthi (Xá-vệ), tại Kỳ Viên, tu viện của Anāthapiṇḍika (Cấp Cô Độc). Tại đó, Thế Tôn gọi các tỳ kheo: “Này các tỳ kheo.”
“Thưa vâng, bạch Thế Tôn,” các tỳ kheo ấy đáp lời Thế Tôn. Thế Tôn nói điều này:
2. "Này các tỳ kheo, trước khi giác ngộ, khi ta còn là một Bồ-tát chưa giác ngộ, ta đã khởi lên ý nghĩ này: ‘Hay là ta chia các suy nghĩ (tầm / vitakka) ra làm hai phần, làm hai phần để an trú’. Này các tỳ kheo, ta đã xếp suy nghĩ về bản năng (dục tầm / kāmavitakka), suy nghĩ ác ý (sân tầm / byāpādavitakka), và suy nghĩ hãm hại (hại tầm / vihiṁsāvitakka) — thành một phần; và ta xếp suy nghĩ về sự thoát khỏi (ly dục tầm / nekkhammavitakka), suy nghĩ không ác ý (vô sân tầm / abyāpādavitakka), và suy nghĩ không hãm hại (vô hại tầm / avihiṁsāvitakka) — thành phần thứ hai.
3. Này các tỳ kheo, khi ta sống không sao nhãng (không phóng dật / appamatta), nhiệt tâm, quyết tâm (tinh cần / pahitatta) như vậy, một suy nghĩ về bản năng sinh ra. Ta thấy rõ (tuệ tri / pajānāmi) như sau: ‘Một suy nghĩ về bản năng này vừa sinh ra trong ta. Nó dẫn đến tự làm hại mình, dẫn đến làm hại người khác, dẫn đến làm hại cả hai, nó làm hết trí tuệ (diệt tuệ / paññānirodhika), mang tính tàn phá (dự phần phiền não / vighātapakkhika), và không dẫn đến Niết-bàn (không đưa đến Niết-bàn / anibbānasaṁvattanika)’. Này các tỳ kheo, khi ta thận trọng suy xét (paṭisañcikkhato) rằng: ‘Nó dẫn đến tự làm hại mình’, thì suy nghĩ ấy tan biến (diệt / abbhatthaṁ gacchati). Này các tỳ kheo, khi ta thận trọng suy xét rằng: ‘Nó dẫn đến làm hại người khác’, thì suy nghĩ ấy tan biến. Này các tỳ kheo, khi ta thận trọng suy xét rằng: ‘Nó dẫn đến làm hại cả hai’, thì suy nghĩ ấy tan biến. Này các tỳ kheo, khi ta thận trọng suy xét rằng: ‘Nó làm hết trí tuệ, mang tính tàn phá, không dẫn đến Niết-bàn’, thì suy nghĩ ấy tan biến. Này các tỳ kheo, cứ mỗi khi một suy nghĩ về bản năng sinh ra, ta liền từ bỏ (đoạn trừ / pajahati), loại trừ (trừ diệt / vinodanā), và chấm dứt nó hoàn toàn.
4-5. Này các tỳ kheo, khi ta sống không sao nhãng, nhiệt tâm, quyết tâm như vậy, một suy nghĩ ác ý sinh ra […lặp lại…] một suy nghĩ hãm hại sinh ra. Ta thấy rõ như sau: ‘Một suy nghĩ hãm hại này vừa sinh ra trong ta. Nó dẫn đến tự làm hại mình, dẫn đến làm hại người khác, dẫn đến làm hại cả hai, nó làm hết trí tuệ, mang tính tàn phá, và không dẫn đến Niết-bàn’. Này các tỳ kheo, khi ta thận trọng suy xét rằng: ‘Nó dẫn đến tự làm hại mình’, thì suy nghĩ ấy tan biến. Này các tỳ kheo, khi ta thận trọng suy xét rằng: ‘Nó dẫn đến làm hại người khác’, thì suy nghĩ ấy tan biến. Này các tỳ kheo, khi ta thận trọng suy xét rằng: ‘Nó dẫn đến làm hại cả hai’, thì suy nghĩ ấy tan biến. Này các tỳ kheo, khi ta thận trọng suy xét rằng: ‘Nó làm hết trí tuệ, mang tính tàn phá, không dẫn đến Niết-bàn’, thì suy nghĩ ấy tan biến. Này các tỳ kheo, cứ mỗi khi một suy nghĩ hãm hại sinh ra, ta liền từ bỏ, loại trừ, và chấm dứt nó hoàn toàn.