Skip to content

Pali (vi) [link]

HT Thích Minh Châu [link]

ĐẠI KINH VỀ TOÀN BỘ KHỐI ĐAU KHỔ

(Mahādukkhakkhandhasutta)
Bản tóm tắt→

Tôi đã nghe như vầy, một thời Thế Tôn trú ở Sāvatthi, tại khu rừng Jeta, trong tu viện của Anāthapiṇḍika.

Khi ấy, vào buổi sáng, nhiều tỳ kheo mặc y, mang bát đi vào Sāvatthi để khất thực. Rồi các tỳ kheo ấy khởi lên suy nghĩ: “Bây giờ đi khất thực ở Sāvatthi thì còn quá sớm, hay là chúng ta hãy đi đến khu vườn của tu sĩ đạo khác (du sĩ ngoại đạo / aññatitthiyā paribbājakā).” Thế rồi, các tỳ kheo đi đến khu vườn của tu sĩ đạo khác; khi đến nơi, họ chào hỏi thân thiện với những người du hành ấy; sau khi trao đổi những lời chào hỏi và thăm hỏi lịch sự, họ ngồi xuống một bên. Khi các tỳ kheo đã ngồi xuống một bên, tu sĩ đạo khác nói với họ điều này:

“Này các hiền giả, sa-môn Gotama tuyên bố về sự hiểu biết trọn vẹn (liễu tri / pariññā) đối với bản năng (dục / kāma), chúng tôi cũng tuyên bố về sự hiểu biết trọn vẹn đối với bản năng; sa-môn Gotama tuyên bố về sự hiểu biết trọn vẹn đối với hình thể vật lý (sắc / rūpa), chúng tôi cũng tuyên bố về sự hiểu biết trọn vẹn đối với hình thể vật lý; sa-môn Gotama tuyên bố về sự hiểu biết trọn vẹn đối với cảm giác (thọ / vedanā), chúng tôi cũng tuyên bố về sự hiểu biết trọn vẹn đối với cảm giác. Này các hiền giả, ở đây có sự khác biệt nào, có chủ đích nào, có điểm phân biệt nào giữa sa-môn Gotama và chúng tôi, tức là về việc giảng dạy Quy luật (pháp / dhamma) so với giảng dạy Quy luật, về lời khuyên dạy so với lời khuyên dạy?”

Khi ấy, các tỳ kheo không vui mừng đón nhận, cũng không phản đối lời nói của tu sĩ đạo khác ấy; không vui mừng đón nhận, không phản đối, họ đứng dậy rời đi với suy nghĩ: “Chúng ta sẽ tìm hiểu ý nghĩa của lời nói này từ chính Thế Tôn.”

Sau khi đi khất thực ở Sāvatthi, ăn xong và trở về từ chuyến khất thực, các tỳ kheo đi đến chỗ Thế Tôn; khi đến nơi, họ đảnh lễ Thế Tôn rồi ngồi xuống một bên. Ngồi xuống một bên, các tỳ kheo kể lại cho Thế Tôn điều này: “Bạch Thế Tôn, sáng nay chúng con mặc y, mang bát đi vào Sāvatthi để khất thực. Chúng con khởi lên suy nghĩ: ‘Bây giờ đi khất thực ở Sāvatthi thì còn quá sớm, hay là chúng ta hãy đi đến khu vườn của tu sĩ đạo khác’. Thế rồi, bạch Thế Tôn, chúng con đi đến khu vườn của tu sĩ đạo khác; khi đến nơi, chúng con chào hỏi thân thiện với họ; sau khi trao đổi những lời chào hỏi và thăm hỏi lịch sự, chúng con ngồi xuống một bên. Khi chúng con đã ngồi xuống một bên, bạch Thế Tôn, tu sĩ đạo khác nói với chúng con điều này: ‘Này các hiền giả, sa-môn Gotama tuyên bố về sự hiểu biết trọn vẹn đối với bản năng, chúng tôi cũng tuyên bố về sự hiểu biết trọn vẹn đối với bản năng. Sa-môn Gotama tuyên bố về sự hiểu biết trọn vẹn đối với hình thể vật lý, chúng tôi cũng tuyên bố về sự hiểu biết trọn vẹn đối với hình thể vật lý. Sa-môn Gotama tuyên bố về sự hiểu biết trọn vẹn đối với cảm giác, chúng tôi cũng tuyên bố về sự hiểu biết trọn vẹn đối với cảm giác. Này các hiền giả, ở đây có sự khác biệt nào, có chủ đích nào, có điểm phân biệt nào giữa sa-môn Gotama và chúng tôi, tức là về việc giảng dạy Quy luật so với giảng dạy Quy luật, về lời khuyên dạy so với lời khuyên dạy’. Khi ấy, bạch Thế Tôn, chúng con không vui mừng đón nhận, cũng không phản đối lời nói của tu sĩ đạo khác ấy; không vui mừng đón nhận, không phản đối, chúng con đứng dậy rời đi với suy nghĩ: ‘Chúng ta sẽ tìm hiểu ý nghĩa của lời nói này từ chính Thế Tôn’.”

MN 13. ÐẠI KINH KHỔ UẨN

(Mahàdukkhakkhanda Sutta)

Tôi nghe như vầy:

Một thời, Thế Tôn ở Savatthi, tại Jetavana (Kỳ-đà Lâm), trong vườn ông Anathapindika (Cấp Cô Ðộc).

Lúc ấy nhiều Tỷ-kheo buổi sáng đắp y, cầm y bát, vào thành Savatthi khất thực. Rồi các Tỷ-kheo ấy suy nghĩ: “Nay còn quá sớm để đi khất thực ở Savatthi. Chúng ta hãy đi đến ngôi vườn các Du sĩ ngoại đạo”. Các Tỷ-kheo ấy đi đến ngôi vườn các Du sĩ ngoại đạo, nói lên những lời chúc tụng hỏi thăm xã giao rồi ngồi xuống một bên. Các Du sĩ ngoại đạo ấy nói với các Tỷ-kheo đang ngồi xuống một bên.

– Chư Hiền, Sa-môn Gotama nêu rõ sự hiểu biết hoàn toàn về các dục, chúng tôi cũng nêu rõ sự hiểu biết hoàn toàn về các dục. Chư Hiền, Sa-môn Gotama nêu rõ sự hiểu biết hoàn toàn về các sắc pháp, chúng tôi cũng nêu rõ sự hiểu biết hoàn toàn về các sắc pháp. Chư Hiền, Sa-môn Gotama nêu rõ sự hiểu biết hoàn toàn về các cảm thọ, chúng tôi cũng nêu rõ sự hiểu biết hoàn toàn về các cảm thọ. Chư Hiền, ở đây có sự đặc thù nào, sự dị biệt nào, sự sai khác nào giữa Sa-môn Gotama và chúng tôi về vấn đề thuyết pháp hay vấn đề giáo huấn?

Các Tỷ-kheo ấy không hoan hỷ cũng không chỉ trích những lời nói các Du sĩ ngoại đạo, không hoan hỷ, không chỉ trích, các Tỷ-kheo từ chỗ ngồi đứng dậy, từ biệt với ý nghĩ: “Chúng ta sẽ học ý nghĩa lời nói này từ Thế Tôn”.

Rồi các Tỷ-kheo ấy, sau khi khất thực ở Savatthi, khi ăn xong và đi khất thực trở về, liền đến chỗ Thế Tôn ở, đảnh lễ Ngài và ngồi xuống một bên. Sau khi ngồi xuống một bên, các Tỷ-kheo ấy bạch Thế Tôn:

– Bạch Thế Tôn, ở đây chúng con buổi sáng đắp y, cầm y bát vào thành Savatthi khất thực. Bạch Thế Tôn, rồi chúng con suy nghĩ: “Nay còn quá sớm để đi khất thực ở Savatthi. Chúng ta hãy nghĩ đến ngôi vườn các Du sĩ ngoại đạo”. Bạch Thế Tôn, rồi chúng con đi đến ngôi vườn các Du sĩ ngoại đạo, sau khi đến xong, nói lên những lời chúc tụng hỏi thăm xã giao rồi ngồi xuống một bên, Bạch Thế Tôn, các Du sĩ ngoại đạo ấy nói với chúng con đang ngồi một bên: “Chư Hiền, Sa-môn Gotama nêu rõ sự hiểu biết hoàn toàn về các dục, chúng tôi cũng nêu rõ sự hiểu biết hoàn toàn về các dục. Chư Hiền, Sa-môn Gotama nêu rõ sự hiểu biết hoàn toàn về các sắc pháp, chúng tôi cũng nêu rõ sự hiểu biết hoàn toàn về các sắc pháp. Chư Hiền, Sa-môn Gotama nêu rõ sự hiểu biết hoàn toàn về các cảm thọ, chúng tôi cũng nêu rõ sự hiểu biết hoàn toàn về các cảm thọ. Chư Hiền ở đây có sự đặc thù nào, sự dị biệt nào, sự sai khác nào giữa Sa-môn Gotama và chúng tôi về vấn đề thuyết pháp hay vấn đề giảng huấn?” Bạch Thế Tôn, chúng con không hoan hỷ, không chỉ trích những lời nói các Du sĩ ngoại đạo. Không hoan hỷ, không chỉ trích, chúng con từ chỗ ngồi đứng dậy, từ biệt với ý nghĩ: “Chúng ta sẽ học ý nghĩa lời nói này từ Thế Tôn”.

"Này các tỳ kheo, khi tu sĩ đạo khác nói như vậy, các ông nên hỏi lại họ thế này: ‘Này các hiền giả, đâu là sự hấp dẫn (vị ngọt / assāda) của bản năng, đâu là mặt trái nguy hiểm (sự nguy hiểm / ādīnava), đâu là sự thoát khỏi (xuất ly / nissaraṇa)? Đâu là sự hấp dẫn của hình thể vật lý, đâu là mặt trái nguy hiểm, đâu là sự thoát khỏi? Đâu là sự hấp dẫn của cảm giác, đâu là mặt trái nguy hiểm, đâu là sự thoát khỏi?’. Này các tỳ kheo, khi bị hỏi như vậy, tu sĩ đạo khác sẽ không thể trả lời được, và hơn thế nữa, họ sẽ rơi vào sự bực dọc. Vì nguyên nhân gì? Này các tỳ kheo, vì điều đó nằm ngoài phạm vi hiểu biết của họ. Này các tỳ kheo, Ta không thấy ai trong thế giới này với chư thiên, ma vương, phạm thiên, trong quần chúng với các sa-môn và bà-la-môn, chư thiên và loài người, có thể làm hài lòng tâm trí bằng cách giải đáp những câu hỏi này, ngoại trừ Như Lai, hoặc đệ tử của Như Lai, hoặc người đã nghe từ những vị này.

– Này các Tỷ-kheo, các Du sĩ ngoại đạo nói như vậy cần được trả lời như sau: “Chư Hiền, thế nào là vị ngọt các dục? Thế nào là sự nguy hiểm, thế nào là sự xuất ly? Thế nào là vị ngọt các sắc pháp, thế nào là sự nguy hiểm, thế nào là sự xuất ly? Thế nào là vị ngọt các cảm thọ, thế nào là sự nguy hiểm, thế nào là sự xuất ly?” Này các Tỷ-kheo, khi được hỏi vậy, các Du sĩ ngoại đạo không thể trả lời được và sẽ bị mắc vào các khó khăn khác. Vì sao vậy? Này các Tỷ-kheo, vì vấn đề này không thuộc khả năng hiểu biết của họ. Này các Tỷ-kheo, Ta không thấy một ai trong thế giới này với chư Thiên, Mara, Phạm thiên, với chúng Sa-môn, Bà-la-môn, với chư Thiên và loài Người, mà câu trả lời các câu hỏi được chấp nhận, trừ Như Lai, đệ tử Như Lai và những ai được nghe hai vị này.

Và này các tỳ kheo, đâu là sự hấp dẫn của bản năng? Này các tỳ kheo, có năm sợi dây trói buộc của bản năng (ngũ dục / kāmaguṇā). Năm thứ đó là gì? Hình ảnh nhận biết qua mắt, đáng ao ước, đáng yêu, vừa ý, dễ thương, kích thích bản năng, đầy cám dỗ; âm thanh nhận biết qua tai […lặp lại…] mùi nhận biết qua mũi […lặp lại…] vị nhận biết qua lưỡi […lặp lại…] những va chạm vật lý nhận biết qua thân, đáng ao ước, đáng yêu, vừa ý, dễ thương, kích thích bản năng, đầy cám dỗ, này các tỳ kheo, đây là năm sợi dây trói buộc của bản năng. Này các tỳ kheo, bất cứ hạnh phúc (lạc / sukha) và sự thanh thản (hỷ / somanassa) nào sinh ra phụ thuộc (duyên / paṭicca) vào năm sợi dây trói buộc của bản năng này, đây là sự hấp dẫn của bản năng.

Và này các tỳ kheo, đâu là mặt trái nguy hiểm của bản năng? Ở đây, này các tỳ kheo, một thanh niên kiếm sống bằng một nghề nghiệp nào đó, dù là đếm ngón tay, dù là tính toán, dù là ước lượng, dù là cày cấy, dù là buôn bán, dù là chăn bò, dù là bắn cung, dù là phục vụ hoàng gia, hay bất kỳ nghề nào khác, người ấy phải đối mặt với cái lạnh, đối mặt với cái nóng, bị hành hạ bởi sự tiếp xúc của ruồi muỗi, gió, nắng và các loài bò sát, chết dần vì đói khát; này các tỳ kheo, đây là mặt trái nguy hiểm của bản năng có thể thấy ngay trong hiện tại, một toàn bộ khối đau khổ (khổ uẩn / dukkhakkhandha) lấy bản năng làm nguyên nhân, lấy bản năng làm nguồn gốc, lấy bản năng làm điều kiện, chỉ vì nguyên nhân bản năng.

Này các tỳ kheo, nếu thanh niên ấy nỗ lực, cố gắng, phấn đấu như vậy mà tài sản không sinh ra. Người ấy sầu não, mệt mỏi, than khóc, đấm ngực gào thét, rơi vào sự u mê: ‘Sự nỗ lực của ta thật uổng công, sự phấn đấu của ta thật vô ích’. Này các tỳ kheo, đây cũng là mặt trái nguy hiểm của bản năng có thể thấy ngay trong hiện tại, một toàn bộ khối đau khổ lấy bản năng làm nguyên nhân, lấy bản năng làm nguồn gốc, lấy bản năng làm điều kiện, chỉ vì nguyên nhân bản năng.

Này các tỳ kheo, nếu thanh niên ấy nỗ lực, cố gắng, phấn đấu như vậy và tài sản sinh ra. Người ấy lại trải nghiệm sự đau khổ (khổ / dukkha) và ưu phiền (ưu / domanassa) bắt nguồn từ việc bảo vệ những tài sản đó: ‘Làm sao để vua chúa không tịch thu tài sản của ta, trộm cướp không lấy đi, lửa không thiêu rụi, nước không cuốn trôi, những người thừa kế không được yêu thương không cướp đoạt’. Khi người ấy bảo vệ và canh giữ như vậy, vua chúa tịch thu, hoặc trộm cướp lấy đi, hoặc lửa thiêu rụi, hoặc nước cuốn trôi, hoặc những người thừa kế không được yêu thương cướp đoạt. Người ấy sầu não, mệt mỏi, than khóc, đấm ngực gào thét, rơi vào sự u mê: ‘Những gì từng là của ta, nay không còn nữa’. Này các tỳ kheo, đây cũng là mặt trái nguy hiểm của bản năng có thể thấy ngay trong hiện tại, một toàn bộ khối đau khổ lấy bản năng làm nguyên nhân, lấy bản năng làm nguồn gốc, lấy bản năng làm điều kiện, chỉ vì nguyên nhân bản năng.

Lại nữa, này các tỳ kheo, lấy bản năng làm nguyên nhân, lấy bản năng làm nguồn gốc, lấy bản năng làm điều kiện, chỉ vì nguyên nhân bản năng, vua chúa tranh chấp với vua chúa, giới quý tộc tranh chấp với giới quý tộc, bà-la-môn tranh chấp với bà-la-môn, gia chủ tranh chấp với gia chủ, mẹ tranh chấp với con, con tranh chấp với mẹ, cha tranh chấp với con, con tranh chấp với cha, anh em tranh chấp với anh em, anh em tranh chấp với chị em, chị em tranh chấp với anh em, bạn bè tranh chấp với bạn bè. Khi rơi vào cãi vã, xung đột và tranh chấp ở đó, họ tấn công lẫn nhau bằng tay không, tấn công bằng đất đá, tấn công bằng gậy gộc, tấn công bằng vũ khí sắc bén. Ở đó, họ đi đến cái chết, hoặc chịu đau khổ gần như cái chết. Này các tỳ kheo, đây cũng là mặt trái nguy hiểm của bản năng có thể thấy ngay trong hiện tại, một toàn bộ khối đau khổ lấy bản năng làm nguyên nhân, lấy bản năng làm nguồn gốc, lấy bản năng làm điều kiện, chỉ vì nguyên nhân bản năng.

Lại nữa, này các tỳ kheo, lấy bản năng làm nguyên nhân, lấy bản năng làm nguồn gốc, lấy bản năng làm điều kiện, chỉ vì nguyên nhân bản năng, họ cầm gươm và khiên, đeo ống tên, lao vào trận chiến dàn trận hai bên, giữa lúc những mũi tên đang bắn ra, những ngọn giáo đang phóng tới, những thanh gươm đang lóe sáng. Ở đó, họ bị đâm bởi mũi tên, bị đâm bởi ngọn giáo, bị chặt đầu bằng gươm. Ở đó, họ đi đến cái chết, hoặc chịu đau khổ gần như cái chết. Này các tỳ kheo, đây cũng là mặt trái nguy hiểm của bản năng có thể thấy ngay trong hiện tại, một toàn bộ khối đau khổ lấy bản năng làm nguyên nhân, lấy bản năng làm nguồn gốc, lấy bản năng làm điều kiện, chỉ vì nguyên nhân bản năng.

Lại nữa, này các tỳ kheo, lấy bản năng làm nguyên nhân, lấy bản năng làm nguồn gốc, lấy bản năng làm điều kiện, chỉ vì nguyên nhân bản năng, họ cầm gươm và khiên, đeo ống tên, lao vào tấn công các pháo đài trát bùn, giữa lúc những mũi tên đang bắn ra, những ngọn giáo đang phóng tới, những thanh gươm đang lóe sáng. Ở đó, họ bị đâm bởi mũi tên, bị đâm bởi ngọn giáo, bị dội phân bò sôi, bị đè bẹp bởi vật nặng, bị chặt đầu bằng gươm. Ở đó, họ đi đến cái chết, hoặc chịu đau khổ gần như cái chết. Này các tỳ kheo, đây cũng là mặt trái nguy hiểm của bản năng có thể thấy ngay trong hiện tại, một toàn bộ khối đau khổ lấy bản năng làm nguyên nhân, lấy bản năng làm nguồn gốc, lấy bản năng làm điều kiện, chỉ vì nguyên nhân bản năng.

Lại nữa, này các tỳ kheo, lấy bản năng làm nguyên nhân, lấy bản năng làm nguồn gốc, lấy bản năng làm điều kiện, chỉ vì nguyên nhân bản năng, họ đục tường khoét vách, cướp bóc tài sản, đột nhập nhà cửa, phục kích trên đường, thông dâm với vợ người khác. Vua chúa bắt được người ấy và bắt chịu nhiều hình phạt tra tấn khác nhau, đánh bằng roi da, đánh bằng roi mây, đánh bằng gậy ngắn; chặt tay, chặt chân, chặt cả tay lẫn chân, xẻo tai, xẻo mũi, xẻo cả tai lẫn mũi; hành hình bằng vạc cháo chua [mở sọ cho não trào ra], lột da đầu như vỏ ốc, banh miệng như miệng quỷ La-hầu, quấn vòng hoa lửa, tẩm dầu đốt tay làm đuốc, lột da bện như cỏ tranh, lột da làm áo vỏ cây, đóng đinh thiêu sống như dê núi, dùng lưỡi câu móc thịt, lóc thịt to bằng đồng tiền, xát kiềm vào vết thương, đóng đinh xuyên tai xuống đất, đập nát xương cuộn lại như ghế rơm, giội dầu sôi, cho chó cắn xé, đóng cọc xuyên người khi còn sống, dùng gươm chặt đầu. Ở đó, họ đi đến cái chết, hoặc chịu đau khổ gần như cái chết. Này các tỳ kheo, đây cũng là mặt trái nguy hiểm của bản năng có thể thấy ngay trong hiện tại, một toàn bộ khối đau khổ lấy bản năng làm nguyên nhân, lấy bản năng làm nguồn gốc, lấy bản năng làm điều kiện, chỉ vì nguyên nhân bản năng.

Lại nữa, này các tỳ kheo, lấy bản năng làm nguyên nhân, lấy bản năng làm nguồn gốc, lấy bản năng làm điều kiện, chỉ vì nguyên nhân bản năng, họ thực hiện hành vi sai trái bằng cơ thể, hành vi sai trái bằng lời nói, hành vi sai trái bằng tâm trí. Sau khi thực hiện hành vi sai trái bằng cơ thể, lời nói và tâm trí, khi cơ thể tan rã sau cái chết, họ tái sinh (sanh / upapajjanti) vào cõi dữ, ác thú, đọa xứ, địa ngục. Này các tỳ kheo, đây là mặt trái nguy hiểm của bản năng trong tương lai, một toàn bộ khối đau khổ lấy bản năng làm nguyên nhân, lấy bản năng làm nguồn gốc, lấy bản năng làm điều kiện, chỉ vì nguyên nhân bản năng.

Và này các tỳ kheo, đâu là sự thoát khỏi bản năng? Này các tỳ kheo, sự kiểm soát tham đắm (dục tham / chandarāga) đối với bản năng, sự hoàn toàn từ bỏ (đoạn trừ / pahāna) tham đắm, đây là sự thoát khỏi bản năng.

Này các tỳ kheo, bất kỳ sa-môn hay bà-la-môn nào không biết rõ (tuệ tri / pajānanti) đúng như thật về sự hấp dẫnsự hấp dẫn, mặt trái nguy hiểmmặt trái nguy hiểm, và sự thoát khỏisự thoát khỏi đối với bản năng như vậy, thì việc họ tự mình hiểu biết trọn vẹn bản năng, hoặc khuyến khích người khác thực hành để hiểu biết trọn vẹn bản năng, điều đó không thể xảy ra. Nhưng này các tỳ kheo, bất kỳ sa-môn hay bà-la-môn nào biết rõ đúng như thật về sự hấp dẫnsự hấp dẫn, mặt trái nguy hiểmmặt trái nguy hiểm, và sự thoát khỏisự thoát khỏi đối với bản năng như vậy, thì việc họ tự mình hiểu biết trọn vẹn bản năng, hoặc khuyến khích người khác thực hành để hiểu biết trọn vẹn bản năng, điều đó hoàn toàn có thể xảy ra.

(Vị ngọt các dục)

Và này các Tỷ-kheo, thế nào là vị ngọt các dục? Này các Tỷ-kheo, có năm pháp tăng trưởng dục này: Các sắc pháp do nhãn căn nhận thức, khả ái, khả lạc, khả ý, khả hỷ, tương ứng với dục, hấp dẫn, các tiếng do nhĩ căn nhận thức… các hương do tỷ căn nhận thức… các vị do thiệt căn nhận thức… các xúc do thân căn nhận thức, khả ái, khả lạc, khả ý, khả hỷ, tương ứng với dục, hấp dẫn. Này các Tỷ-kheo, có năm pháp tăng trưởng dục như vậy. Này các Tỷ-kheo, y cứ vào năm pháp tăng trưởng dục này, có lạc hỷ khởi lên, như vậy là vị ngọt các dục.

Này các Tỷ-kheo, thế nào là sự nguy hiểm các dục? Ở đây, này các Tỷ-kheo, có thiện nam tử nuôi sống với nghề nghiệp, như đếm ngón tay, như tính toán, như ước toán, như làm ruộng, như buôn bán, như chăn bò, như bắn cung, như làm công cho vua, như làm một nghề nào khác. Người ấy phải chống đỡ lạnh, phải chống đỡ nóng, phải chịu đựng sự xúc chạm của ruồi, muỗi, gió, sức nóng, mặt trời, các loài bò sát, bị chết đói chết khát. Này các Tỷ-kheo, như vậy là sự nguy hiểm các dục, thiết thực hiện tại, thuộc khổ uẩn, lấy dục làm nhân, lấy dục làm duyên, là nguồn gốc của dục, là nguyên nhân của dục.

Này các Tỷ-kheo, nếu thiện nam tử ấy nỗ lực như vậy, tinh cần như vậy, tinh tấn như vậy, nhưng các tài sản ấy không được đến tay mình, vị ấy than vãn, buồn phiền khóc than, đấm ngực, mê man bất tỉnh: “Ôi! Sự nỗ lực của ta thật sự là vô ích, sự tinh cần của ta thật sự không kết quả”. Này các Tỷ-kheo, như vậy, là sự nguy hiểm các dục… (như trên)… là nguyên nhân của dục.

Này các Tỷ-kheo, nếu thiện nam tử ấy nỗ lực như vậy, tinh cần như vậy, tinh tấn như vậy, và các tài sản ấy được đến tay mình, vì phải hộ trì các tài sản ấy, vị ấy cảm thọ sự đau khổ, ưu tư: “Làm sao các vua chúa khỏi cướp đoạt chúng, làm sao trộm cướp khỏi cướp đoạt chúng, làm sao lửa khỏi đốt cháy, nước khỏi cuốn trôi, hay các kẻ thừa tự không xứng đáng khỏi cướp đoạt chúng?” Dầu vị ấy hộ trì như vậy, giữ gìn như vậy, vua chúa vẫn cướp đoạt các tài sản ấy, trộm cướp vẫn cướp đoạt, lửa vẫn đốt cháy, nước vẫn cuốn trôi hay các kẻ thừa tự không xứng đáng vẫn cướp đoạt chúng. Vị ấy than vãn, buồn phiền, khóc than, đấm ngực, mê man bất tỉnh: “Cái đã thuộc của ta, nay ta không có nữa”. Này các Tỷ- kheo, như vậy là sự nguy hiểm các dục… (như trên)… là nguyên nhân của dục.

Lại nữa, này các Tỷ-kheo, do dục làm nhân, do dục làm duyên, do dục làm nguyên nhân, do chính dục làm nhân, vua tranh đoạt với vua, Sát-đế-lị tranh đoạt với Sát-đế-lị, Bà-la-môn tranh đoạt với Bà-la- môn, gia chủ tranh đoạt với gia chủ, mẹ tranh đoạt với con, con tranh đoạt với mẹ, cha tranh đoạt với con, con tranh đoạt với cha, anh em tranh đoạt với anh em, anh tranh đoạt với chị, chị tranh đoạt với anh, bạn bè tranh đoạt với bạn bè. Khi họ đã dấn mình vào tranh chấp, tranh luận, tranh đoạt; họ công phá nhau bằng tay; họ công phá nhau bằng đá; họ công phá nhau bằng gậy; họ công phá nhau bằng kiếm. Ở đây họ đi đến tử vong, đi đến sự đau khổ gần như tử vong. Này các Tỷ-kheo, như vậy là sự nguy hiểm các dục… (như trên)… là nguyên nhân của dục.

Lại nữa, này các Tỷ-kheo, do dục làm nhân… do chính dục làm nhân, họ cầm mâu và thuẫn, họ đeo cung và tên, họ dàn trận hai mặt, và tên được nhắm bắn nhau, đao được quăng ném nhau, kiếm được vung chém nhau. Họ bắn đâm nhau bằng tên, họ quăng đâm nhau bằng đao, họ chặt đầu nhau bằng kiếm. Ở đây họ đi đến tử vong, đi đến sự đau khổ gần như tử vong. Này các Tỷ-kheo, như vậy là sự nguy hiểm các dục… (như trên)… là nguyên nhân của dục.

Lại nữa, này các Tỷ-kheo, do dục làm nhân… do chính dục làm nhân, họ cầm mâu và thuẩn, họ đeo cung và tên, họ công phá thành quách mới trét vôi hồ và tên được nhắm bắn nhau, đao được quăng ném nhau, kiếm được vung chém nhau. Ở đây, họ bắn đâm nhau bằng tên, họ quăng đâm nhau bằng đao, họ đổ nước phân sôi, họ đè bẹp nhau bằng đá, họ chặt đầu nhau bằng kiếm. Ở đây họ đi đến tử vong, đi đến sự đau khổ gần như tử vong. Này các Tỷ-kheo, như vậy là sự nguy hiểm các dục… (như trên)… là nguyên nhân của dục.

Lại nữa, này các Tỷ-kheo, do dục làm nhân… do chính dục làm nhân, họ đột nhập nhà cửa, họ cướp giật đồ đạc, họ hành động như kẻ cướp, họ phục kích các đường lớn, họ đi đến vợ người. Các vua chúa khi bắt được một người như vậy liền áp dụng nhiều hình phạt sai khác. Họ đánh bằng roi, họ đánh bằng gậy, họ đánh bằng côn, họ chặt tay, họ chặt chân, họ chặt tay chân, họ xẻo tai, họ cắt mũi, họ xẻo tai cắt mũi, họ dùng hình phạt vạc dầu, họ dùng hình phạt bối đồi hình (xẻo đỉnh đầu thành hình con sò), họ dùng hình phạt la hầu khẩu hình… Hỏa man hình (lấy lửa đốt thành vòng hoa)… chúc thủ hình (đốt tay)… khu hành hình (lấy rơm bện lại rồi siết chặt)… bì y hình (lấy vỏ cây làm áo)… linh dương hình (hình phạt con dê núi)… câu nhục hình (lấy câu móc vào thịt)… tiền hình (cắt thịt thành hình đồng tiền)… khối trấp hình… chuyển hình… cao đạp đài… họ tưới bằng dầu sôi, họ cho chó ăn, họ đóng cọc những người sống, họ lấy gươm chặt đầu. Ở đây họ đi đến tử vong, đi đến sự đau khổ gần như tử vong. Này các Tỷ-kheo, như vậy là sự nguy hiểm của dục… (như trên)… là nguyên nhân của dục.

Lại nữa, này các Tỷ-kheo, do dục làm nhân… do chính dục làm nhân, họ sống làm các ác hạnh về thân, làm các ác hạnh về lời nói, làm các ác hạnh về ý. Do họ sống làm các ác hạnh về thân, làm các ác hạnh về lời nói, làm các ác hạnh về ý, khi thân hoại mạng chung, họ sanh vào cõi dữ, ác thú, đọa xứ, địa ngục. Này các Tỷ-kheo, như vậy là sự nguy hiểm các dục, đưa đến đau khổ tương lai, là khổ uẩn, do dục làm nhân, do dục làm duyên, do dục làm nhân duyên, do chính dục làm nhân.

Này các Tỷ-kheo, thế nào là sự xuất ly các dục? Này các Tỷ-kheo, đây là sự điều phục dục tham đối với các dục, sự đoạn trừ dục tham, như vậy là sự xuất ly các dục.

Này các Tỷ-kheo, những Sa-môn, Bà-la-môn nào không như thật tuệ tri vị ngọt các dục là vị ngọt như vậy, sự nguy hiểm là sự nguy hiểm như vậy, sự xuất ly là sự xuất ly như vậy, những vị này nhất định sẽ không như thật tuệ tri các dục của họ, họ cũng không có thể đặt người khác trong một địa vị tương tự, nghĩa là như thật tuệ tri các dục, sự kiện như vậy không thể xảy ra. Này các Tỷ-kheo, những Sa-môn, Bà-la-môn nào như thật tuệ tri vị ngọt các dục là vị ngọt như vậy, sự nguy hiểm là sự nguy hiểm như vậy, sự xuất ly là sự xuất ly như vậy, những vị này nhất định sẽ như thật tuệ tri các dục của họ, họ cũng có thể đặt người khác trong một địa vị tương tự, nghĩa là như thật tuệ tri các dục, sự kiện như vậy có xảy ra.

Và này các tỳ kheo, đâu là sự hấp dẫn của hình thể vật lý? Này các tỳ kheo, ví như một thiếu nữ thuộc giới quý tộc, hoặc giới bà-la-môn, hoặc giới gia chủ, khoảng mười lăm hay mười sáu tuổi, không quá cao, không quá lùn, không quá gầy, không quá béo, không quá đen, không quá trắng; này các tỳ kheo, vào thời điểm đó, vẻ đẹp và sắc vóc của cô ấy có đạt đến mức tối đa không?"

“Thưa vâng, bạch Thế Tôn.”

"Này các tỳ kheo, bất cứ hạnh phúc và sự thanh thản nào sinh ra phụ thuộc vào vẻ đẹp và sắc vóc ấy, đây là sự hấp dẫn của hình thể vật lý.

Và này các tỳ kheo, đâu là mặt trái nguy hiểm của hình thể vật lý? Ở đây, này các tỳ kheo, người ta có thể nhìn thấy chính người phụ nữ ấy vào một thời điểm khác, khi đã tám mươi, chín mươi, hay một trăm tuổi, già nua, còng gập như mái nhà, cong vẹo, phải chống gậy, bước đi run rẩy, ốm yếu, tuổi thanh xuân đã qua, răng rụng, tóc bạc, rụng lưa thưa, đầu hói, da nhăn nheo, cơ thể đầy đồi mồi.

Này các tỳ kheo, các ông nghĩ sao, vẻ đẹp và sắc vóc tuyệt vời trước kia nay đã biến mất, và mặt trái nguy hiểm đã hiện ra chưa?"

“Thưa vâng, bạch Thế Tôn.”

"Này các tỳ kheo, đây cũng là mặt trái nguy hiểm của hình thể vật lý.

Lại nữa, này các tỳ kheo, người ta có thể nhìn thấy chính người phụ nữ ấy bị bệnh tật, đau khổ, ốm nặng, nằm chìm trong chính phân và nước tiểu của mình, phải nhờ người khác đỡ dậy, nhờ người khác đặt nằm xuống.

Này các tỳ kheo, các ông nghĩ sao, vẻ đẹp và sắc vóc tuyệt vời trước kia nay đã biến mất, và mặt trái nguy hiểm đã hiện ra chưa?"

“Thưa vâng, bạch Thế Tôn.”

"Này các tỳ kheo, đây cũng là mặt trái nguy hiểm của hình thể vật lý.

Lại nữa, này các tỳ kheo, người ta có thể nhìn thấy thi thể của chính người phụ nữ ấy bị vứt bỏ trong nghĩa địa, chết được một ngày, hoặc chết được hai ngày, hoặc chết được ba ngày, sưng phồng lên, tím tái, rỉ dịch mủ.

Này các tỳ kheo, các ông nghĩ sao, vẻ đẹp và sắc vóc tuyệt vời trước kia nay đã biến mất, và mặt trái nguy hiểm đã hiện ra chưa?"

“Thưa vâng, bạch Thế Tôn.”

"Này các tỳ kheo, đây cũng là mặt trái nguy hiểm của hình thể vật lý.

Lại nữa, này các tỳ kheo, người ta có thể nhìn thấy thi thể của chính người phụ nữ ấy bị vứt bỏ trong nghĩa địa, bị quạ rỉa rót, hoặc bị diều hâu rỉa rót, hoặc bị kền kền rỉa rót, hoặc bị cò rỉa rót, hoặc bị chó cắn xé, hoặc bị hổ cắn xé, hoặc bị báo cắn xé, hoặc bị chó rừng cắn xé, hoặc bị nhiều loại côn trùng khác nhau đục khoét.

Này các tỳ kheo, các ông nghĩ sao, vẻ đẹp và sắc vóc tuyệt vời trước kia nay đã biến mất, và mặt trái nguy hiểm đã hiện ra chưa?" “Thưa vâng, bạch Thế Tôn.” "Này các tỳ kheo, đây cũng là mặt trái nguy hiểm của hình thể vật lý.

Lại nữa, này các tỳ kheo, người ta có thể nhìn thấy thi thể của chính người phụ nữ ấy bị vứt bỏ trong nghĩa địa, chỉ còn là một bộ xương dính thịt và máu, được nối với nhau bằng gân; chỉ còn là một bộ xương không còn thịt nhưng vấy máu, được nối với nhau bằng gân; chỉ còn là một bộ xương không còn thịt và máu, được nối với nhau bằng gân; chỉ còn là những khúc xương rời rạc vương vãi khắp các hướng, chỗ này là xương tay, chỗ kia là xương chân, chỗ này là xương mắt cá, chỗ kia là xương ống chân, chỗ này là xương đùi, chỗ kia là xương chậu, chỗ này là xương sườn, chỗ kia là xương sống, chỗ này là xương vai, chỗ kia là xương cổ, chỗ này là xương hàm, chỗ kia là răng, chỗ này là hộp sọ.

Này các tỳ kheo, các ông nghĩ sao, vẻ đẹp và sắc vóc tuyệt vời trước kia nay đã biến mất, và mặt trái nguy hiểm đã hiện ra chưa?" “Thưa vâng, bạch Thế Tôn.” "Này các tỳ kheo, đây cũng là mặt trái nguy hiểm của hình thể vật lý.

Lại nữa, này các tỳ kheo, người ta có thể nhìn thấy thi thể của chính người phụ nữ ấy bị vứt bỏ trong nghĩa địa, những khúc xương trắng bệch như màu vỏ ốc; những khúc xương chất thành đống trải qua nhiều năm; những khúc xương mục nát và vỡ vụn thành bụi.

Này các tỳ kheo, các ông nghĩ sao, vẻ đẹp và sắc vóc tuyệt vời trước kia nay đã biến mất, và mặt trái nguy hiểm đã hiện ra chưa?"

“Thưa vâng, bạch Thế Tôn.”

"Này các tỳ kheo, đây cũng là mặt trái nguy hiểm của hình thể vật lý.

Và này các tỳ kheo, đâu là sự thoát khỏi hình thể vật lý? Này các tỳ kheo, sự kiểm soát tham đắm đối với hình thể vật lý, sự hoàn toàn từ bỏ tham đắm, đây là sự thoát khỏi hình thể vật lý.

Này các tỳ kheo, bất kỳ sa-môn hay bà-la-môn nào không biết rõ đúng như thật về sự hấp dẫnsự hấp dẫn, mặt trái nguy hiểmmặt trái nguy hiểm, và sự thoát khỏisự thoát khỏi đối với hình thể vật lý như vậy, thì việc họ tự mình hiểu biết trọn vẹn hình thể vật lý, hoặc khuyến khích người khác thực hành để hiểu biết trọn vẹn hình thể vật lý, điều đó không thể xảy ra. Nhưng này các tỳ kheo, bất kỳ sa-môn hay bà-la-môn nào biết rõ đúng như thật về sự hấp dẫnsự hấp dẫn, mặt trái nguy hiểmmặt trái nguy hiểm, và sự thoát khỏisự thoát khỏi đối với hình thể vật lý như vậy, thì việc họ tự mình hiểu biết trọn vẹn hình thể vật lý, hoặc khuyến khích người khác thực hành để hiểu biết trọn vẹn hình thể vật lý, điều đó hoàn toàn có thể xảy ra.

(Vị ngọt các sắc pháp)

Và này các Tỷ-kheo, thế nào là vị ngọt các sắc pháp? Này các Tỷ-kheo, như các thiếu nữ Sát-đế-lị, thiếu nữ Bà-la-môn hay thiếu nữ Gia chủ, tuổi khoảng độ mười lăm hay mười sáu tuổi, không quá lớn, không quá thấp, không quá ốm, không quá mập, không quá đen, không quá trắng, này các Tỷ-kheo, có phải trong thời ấy, họ đạt đến mỹ diệu tối thượng, sắc đẹp tối thượng?

– Bạch Thế Tôn, phải.

– Này các Tỷ-kheo, y cứ sắc đẹp mỹ diệu ấy khởi lên lạc thọ và hỷ thọ, như vậy là vị ngọt các sắc pháp.

Và này các Tỷ-kheo, thế nào là sự nguy hiểm các sắc pháp? Này các Tỷ-kheo, ở đây người ta có thể thấy bà chị ấy trong một thời khác, khoảng tám mươi tuổi, chín mươi tuổi hay một trăm tuổi, già yếu, cong như nóc nhà, lưng còm, phải dựa gậy để chống đỡ, vừa đi vừa run rẩy, đau ốm, tuổi trẻ đã tận, râu rụng, tóc bạc, hư rụng, sói đầu, da nhăn, tay chân bị khô đét tái xám. Này các Tỷ-kheo, các Người nghĩ thế nào? Có phải sự mỹ diệu về sắc đẹp xưa kia của người đó nay đã biến mất và sự nguy hiểm đã hiện ra?

– Bạch Thế Tôn, sự thật là vậy.

– Này các Tỷ-kheo, như vậy là sự nguy hiểm các sắc pháp. Lại nữa này các Tỷ-kheo, người ta có thể thấy bà chị ấy bị bệnh hoạn đau khổ, trầm bệnh, nằm đắm mình trong phân tiểu của mình, phải có người nâng dậy, phải có người đỡ nằm. Này các Tỷ-kheo, các Người nghĩ thế nào? Có phải sự mỹ diệu về sắc đẹp xưa kia của người đó nay đã biến mất và sự nguy hiểm đã hiện ra?

– Bạch Thế Tôn, sự thật là vậy.

– Này các Tỷ-kheo, như vậy là sự nguy hiểm các sắc pháp. Lại nữa, này các Tỷ-kheo, người ta thấy cô gái ấy, thi thể bị quăng vào nghĩa địa, một ngày hay hai ngày hay ba ngày, thi thể ấy trương phồng lên, xanh đen lại, nát thối ra. Này các Tỷ-kheo, các Người nghĩ thế nào? Có phải sự mỹ diệu sắc đẹp xưa kia của cô gái đã biến mất và sự nguy hiểm đã hiện ra?

– Bạch Thế Tôn, sự thật là vậy.

– Này các Tỷ-kheo, như vậy là sự nguy hiểm các sắc pháp. Lại nữa, này các Tỷ-kheo, người ta thấy cô gái ấy, thi thể bị quăng vào nghĩa địa, bị các loài quạ ăn, hay bị các loài diều hâu ăn, hay bị các chim kên ăn, hay bị các loài chó ăn, hay bị các loài giả can ăn, hay bị các loài côn trùng ăn. Này các Tỷ-kheo, các Người nghĩ thế nào? Có phải sự mỹ diệu về sắc đẹp xưa kia của cô gái nay đã biến mất và sự nguy hiểm đã hiện ra?

– Bạch Thế Tôn, sự thật là vậy.

– Này các Tỷ-kheo, như vậy là sự nguy hiểm các sắc pháp. Lại nữa, này các Tỷ-kheo, người ta thấy cô gái ấy, thi thể bị quăng trong nghĩa địa, với các bộ xương còn liên kết với nhau, còn dính thịt và máu, còn được các đường gân cột lại… với các bộ xương còn liên kết với nhau, không còn dính thịt nhưng còn dính máu, còn được các đường gân cột bộ xương, không còn thịt, không có máu, còn được gân cột lại, chỉ còn có xương không dính lại với nhau, rải rác chỗ này chỗ kia, ở đây là xương tay, ở đây là xương chân, ở đây là xương ống, ở đây là xương bắp vế, ở đây là xương mông, ở đây là xương sống, ở đây là xương đầu. Này các Tỷ-kheo, các Người nghĩ thế nào? Có phải sự mỹ diệu về sắc đẹp xưa kia của cô gái nay đã biến mất, và sự nguy hiểm đã hiện ra?

– Bạch Thế Tôn, sự thật là vậy.

– Này các Tỷ-kheo, như vậy là sự nguy hiểm các sắc pháp. Lại nữa, này các Tỷ-kheo, người ta thấy cô gái ấy, thi thể bị quăng vào nghĩa địa, chỉ có toàn xương trắng màu vỏ ốc… chỉ còn một đống xương lâu hơn một năm… chỉ còn các xương thối trở thành bột. Này các Tỷ-kheo, các Người nghĩ thế nào? Có phải sự mỹ diệu về sắc đẹp xưa kia của cô gái nay đã biến mất, và sự nguy hiểm hiện ra?

– Bạch Thế Tôn, sự thật là vậy.

– Này các Tỷ-kheo, như vậy là sự nguy hiểm các sắc pháp.

Này các Tỷ-kheo và thế nào là sự xuất ly các sắc pháp? Này các Tỷ-kheo, đây là sự điều phục dục tham đối với các sắc pháp, sự đoạn trừ dục tham, như vậy là sự xuất ly các sắc pháp.

Này các Tỷ-kheo, những Sa-môn, Bà-la-môn nào không như thật tuệ tri vị ngọt các sắc pháp là vị ngọt như vậy, sự nguy hiểm là sự nguy hiểm như vậy, sự xuất ly là sự xuất ly như vậy, những vị này nhất định sẽ không như thật tuệ tri các sắc pháp của họ, họ cũng không có thể đặt người khác trong một địa vị tương tự, nghĩa là như thật tuệ tri các sắc pháp, sự kiện như vậy không xảy ra. Này các Tỷ-kheo, những Sa-môn, Bà-la-môn nào như thật tuệ tri vị ngọt các sắc pháp là vị ngọt như vậy, sự nguy hiểm là sự nguy hiểm như vậy, sự xuất ly là sự xuất ly như vậy, những vị này nhất định như thật tuệ tri các sắc pháp của

họ, họ cũng có thể đặt người khác trong một địa vị tương tự, nghĩa là như thật tuệ tri các sắc pháp, sự kiện như vậy có xảy ra.

Và này các tỳ kheo, đâu là sự hấp dẫn của cảm giác? Ở đây, này các tỳ kheo, tỳ kheo rời bỏ khỏi (ly / vivicca) bản năng, rời bỏ khỏi những điều (pháp / dhamma) không thiện, đạt được và an trú trong Thiền-na (thiền / jhāna) thứ nhất, trạng thái có chủ động hướng sự chú ý và nỗ lực duy trì sự chú ý (có tầm có tứ / savitakkaṁ savicāraṁ), có sự hân hoan (hỷ / pīti) và hạnh phúc sinh ra từ sự rời bỏ. Này các tỳ kheo, trong thời gian tỳ kheo rời bỏ khỏi bản năng, rời bỏ khỏi những điều không thiện, đạt được và an trú trong Thiền-na thứ nhất, trạng thái có chủ động hướng sự chú ý và nỗ lực duy trì sự chú ý, có sự hân hoanhạnh phúc sinh ra từ sự rời bỏ, vào thời điểm đó, vị ấy không suy nghĩ đến việc gây hại cho bản thân, không suy nghĩ đến việc gây hại cho người khác, không suy nghĩ đến việc gây hại cho cả hai; vào thời điểm đó, vị ấy trải nghiệm trực tiếp (cảm thọ / vedeti) một cảm giác hoàn toàn không gây hại. Này các tỳ kheo, Ta nói rằng sự hấp dẫn tột cùng của cảm giác chính là trạng thái không gây hại.

Lại nữa, này các tỳ kheo, với việc làm lắng dịu việc chủ động hướng sự chú ý và nỗ lực duy trì sự chú ý, tỳ kheo đạt được sự lắng trong nội tại (nội tĩnh / ajjhattaṁ sampasādanaṁ), tâm hợp thành một (nhất tâm / cetaso ekodibhāvaṁ), không còn chủ động hướng sự chú ý và nỗ lực duy trì sự chú ý (không tầm không tứ / avitakkaṁ avicāraṁ), có sự hân hoanhạnh phúc sinh ra từ Định, đạt được và an trú trong Thiền-na thứ hai […lặp lại…] Này các tỳ kheo, trong thời gian tỳ kheo với sự phai nhạt của sự hân hoan, vị ấy sống với tâm quân bình (xả / upekkhā), tập trung chú ý (niệm / sato) và nhận biết rõ ràng (tỉnh giác / sampajāno), trải nghiệm trực tiếp hạnh phúc bằng cơ thể, điều mà các bậc thánh gọi là: ‘người có tâm quân bình, tập trung chú ý, sống hạnh phúc’, vị ấy đạt được và an trú trong Thiền-na thứ ba […lặp lại…] Này các tỳ kheo, trong thời gian tỳ kheo với việc hoàn toàn từ bỏ hạnh phúchoàn toàn từ bỏ đau khổ, cùng với sự biến mất từ trước của sự thanh thảnưu phiền, vị ấy đạt được và an trú trong Thiền-na thứ tư, trạng thái không dễ chịu không khó chịu (bất khổ bất lạc / adukkhamasukhaṁ), sự tập trung chú ý được thanh lọc hoàn toàn bởi tâm quân bình, vào thời điểm đó, vị ấy không suy nghĩ đến việc gây hại cho bản thân, không suy nghĩ đến việc gây hại cho người khác, không suy nghĩ đến việc gây hại cho cả hai; vào thời điểm đó, vị ấy trải nghiệm trực tiếp một cảm giác hoàn toàn không gây hại. Này các tỳ kheo, Ta nói rằng sự hấp dẫn tột cùng của cảm giác chính là trạng thái không gây hại.

Và này các tỳ kheo, đâu là mặt trái nguy hiểm của cảm giác? Này các tỳ kheo, sự thật là cảm giác thì không bền vững, mang tính đau khổ, chịu sự thay đổi, đây là mặt trái nguy hiểm của cảm giác.

Và này các tỳ kheo, đâu là sự thoát khỏi cảm giác? Này các tỳ kheo, sự kiểm soát tham đắm đối với cảm giác, sự hoàn toàn từ bỏ tham đắm, đây là sự thoát khỏi cảm giác.

Này các tỳ kheo, bất kỳ sa-môn hay bà-la-môn nào không biết rõ đúng như thật về sự hấp dẫnsự hấp dẫn, mặt trái nguy hiểmmặt trái nguy hiểm, và sự thoát khỏisự thoát khỏi đối với cảm giác như vậy, thì việc họ tự mình hiểu biết trọn vẹn cảm giác, hoặc khuyến khích người khác thực hành để hiểu biết trọn vẹn cảm giác, điều đó không thể xảy ra. Nhưng này các tỳ kheo, bất kỳ sa-môn hay bà-la-môn nào biết rõ đúng như thật về sự hấp dẫnsự hấp dẫn, mặt trái nguy hiểmmặt trái nguy hiểm, và sự thoát khỏisự thoát khỏi đối với cảm giác như vậy, thì việc họ tự mình hiểu biết trọn vẹn cảm giác, hoặc khuyến khích người khác thực hành để hiểu biết trọn vẹn cảm giác, điều đó hoàn toàn có thể xảy ra."

Thế Tôn đã nói những lời này. Các tỳ kheo vô cùng hoan hỷ, vui mừng đón nhận lời dạy của Thế Tôn.

Kết thúc Đại Kinh Về Toàn Bộ Khối Đau Khổ, bài kinh thứ ba.

(Vị ngọt các cảm thọ)

Và này các Tỷ-kheo, thế nào là vị ngọt các cảm thọ? Ở đây các Tỷ-kheo ly các dục, ly các bất thiện pháp tự chứng và an trú vào Thiền thứ nhất, một trạng thái hỷ lạc do ly dục sanh, có tầm có tứ. Trong khi ấy, nếu vị ấy không nghĩ đến tự hại, không nghĩ đến hại người, không nghĩ đến hại cả hai, trong khi ấy vị ấy cảm giác một cảm thọ vô hại. Này các Tỷ-kheo, tối thượng vô hại ấy, Ta nói là vị ngọt các cảm thọ.

Lại nữa, này các Tỷ-kheo, Tỷ-kheo diệt tầm và tứ, chứng và trú vào Thiền thứ hai, một trạng thái hỷ lạc do định sanh, không tầm không tứ, nội tỉnh nhất tâm… Tỷ-kheo ly hỷ trú xả, chánh niệm tỉnh giác, thân cảm sự lạc thọ mà các bậc Thánh gọi là xả niệm lạc trú, chứng và trú Thiền thứ ba… Tỷ-kheo xả lạc xả khổ, diệt hỷ ưu đã cảm thọ trước, chứng và trú Thiền thứ tư, không khổ không lạc, xả niệm thanh tịnh. Trong khi ấy nếu vị ấy không nghĩ đến tự hại, không nghĩ đến hại người, không nghĩ đến hại cả hai, trong khi ấy vị ấy cảm giác một cảm thọ vô hại. Này các Tỷ-kheo, tối thượng vô hại ấy, Ta nói là vị ngọt các cảm thọ.

Và này các Tỷ-kheo, thế nào là sự nguy hiểm các cảm thọ? Này các Tỷ-kheo, các cảm thọ là vô thường, khổ, biến hoại, như vậy là sự nguy hiểm các cảm thọ.

Và này các Tỷ-kheo, thế nào là sự xuất ly các cảm thọ? Này các Tỷ-kheo, sự điều phục dục tham đối với các cảm thọ, sự đoạn trừ dục tham, như vậy gọi là sự xuất ly các cảm thọ.

Này các Tỷ-kheo, những Sa-môn, Bà-la-môn nào không như thật tuệ tri vị ngọt các cảm thọ là vị ngọt như vậy, sự nguy hiểm là sự nguy hiểm như vậy, sự xuất ly là sự xuất ly như vậy, những vị này nhất định sẽ không như thật tuệ tri các cảm thọ của họ, họ cũng không có thể đặt người khác trong một địa vị tương tự, nghĩa là như thật tuệ tri các cảm thọ, sự kiện như vậy không xảy ra. Này các Tỷ-kheo, những Sa-môn, Bà-la-môn nào như thật tuệ tri vị ngọt các cảm thọ là vị ngọt như vậy, sự nguy hiểm là sự nguy hiểm như vậy, sự xuất ly là sự xuất ly như vậy, những vị này nhất định như thật tuệ tri các cảm thọ của họ, họ có thể đặt các người khác trong một địa vị tương tự, nghĩa là như thật tuệ tri các cảm thọ, sự kiện như vậy có xảy ra.

Thế Tôn thuyết giảng như vậy. Các Tỷ-kheo ấy hoan hỷ, tín thọ lời dạy Thế Tôn.

-ooOoo-