15
Bên cạnh đó, Chú giải kinh Phật Tự Thuyết (Udāna) nói: "Sūkara-maddava, theo Đại Chú giải Sinhalese (Lưu ý: không còn tồn tại nữa) là thịt lợn mềm mọng nước đã được bày bán ở chợ. Tuy nhiên, một số người nói rằng đó không phải là thịt lợn mà là măng tre bị lợn giẫm đạp. Những người khác nói rằng đó là một loại nấm mọc ở những nơi lợn giẫm đạp. Nhưng lại có những người khác nói rằng đó là một loại tiên đan, và người thợ kim hoàn, khi nghe tin Đức Thế Tôn sẽ nhập diệt vào ngày hôm đó, đã nghĩ 'Có lẽ sau khi dùng nó, ngài sẽ ở lại lâu hơn', và vì vậy đã dâng nó cho Bậc Đạo Sư vì mong muốn kéo dài tuổi thọ của Ngài" (Chú giải Ud. 8:5). Việc ăn thịt được Đức Phật cho phép với ba điều kiện (tam tịnh nhục): không nhìn thấy, không nghe thấy hoặc không nghi ngờ rằng con vật đã bị giết vì lợi ích của người ăn thịt (MN-55, Vin. Mv. 6:31, xem thêm A. 4:44; cũng như Vin. Cv. 7:4 được trích dẫn ở Chương 13, tr. 266). Có lẽ chúng ta sẽ không bao giờ biết chính xác điều gì đã được ngụ ý. "Thịt lợn băm" đã được chọn vì nó mang tính trung lập và gần với nguyên bản: sūkara = lợn, maddava = ngọt ngào/mềm; giống như "mắt bò" (kẹo), "thiên thần trên lưng ngựa" (hàu cuộn thịt xông khói), v.v.