MN 3. KINH NGƯỜI THỪA KẾ ĐIỀU DẠY
(Dhammadāyādasutta)
Như vầy tôi nghe. Một thời Thế Tôn trú ở Sāvatthi, tại Jetavana, khu vườn của Anāthapiṇḍika. Tại đó, Thế Tôn gọi các tỳ kheo: “Này các tỳ kheo”.
“Thưa vâng, bạch Thế Tôn”, các tỳ kheo ấy vâng đáp Thế Tôn. Thế Tôn nói như sau:
"Này các tỳ kheo, hãy là người thừa kế Điều Dạy (thừa tự pháp / dhammadāyādā) của Ta, đừng là người thừa kế vật chất (thừa tự tài vật / āmisadāyādā). Ta có lòng thương tưởng đến các vị: ‘Làm sao các đệ tử của Ta là người thừa kế Điều Dạy, không phải là người thừa kế vật chất?’
Này các tỳ kheo, nếu các vị là người thừa kế vật chất của Ta, không phải là người thừa kế Điều Dạy, các vị sẽ bị chỉ trích bởi điều đó: ‘Các đệ tử của Như Lai sống như những người thừa kế vật chất, không phải người thừa kế Điều Dạy’; và Ta cũng sẽ bị chỉ trích bởi điều đó: ‘Các đệ tử của Như Lai sống như những người thừa kế vật chất, không phải người thừa kế Điều Dạy’.
Này các tỳ kheo, nếu các vị là người thừa kế Điều Dạy của Ta, không phải là người thừa kế vật chất, các vị sẽ không bị chỉ trích bởi điều đó: ‘Các đệ tử của Như Lai sống như những người thừa kế Điều Dạy, không phải người thừa kế vật chất’; và Ta cũng không bị chỉ trích bởi điều đó: ‘Các đệ tử của Như Lai sống như những người thừa kế Điều Dạy, không phải người thừa kế vật chất’.
Do đó, này các tỳ kheo, hãy là người thừa kế Điều Dạy của Ta, đừng là người thừa kế vật chất. Ta có lòng thương tưởng đến các vị: ‘Làm sao các đệ tử của Ta là người thừa kế Điều Dạy, không phải là người thừa kế vật chất?’
Này các tỳ kheo, giả sử Ta đã ăn xong, thỏa mãn, no nê, hoàn tất, đầy đủ; và đồ ăn khất thực này của Ta còn dư lại, đáng lẽ phải vứt bỏ. Rồi có hai tỳ kheo đi đến, kiệt sức vì đói lả. Ta sẽ nói với họ như sau: ‘Này các tỳ kheo, Ta đã ăn xong, thỏa mãn, no nê, hoàn tất, đầy đủ; và đồ ăn khất thực này của Ta còn dư lại, đáng lẽ phải vứt bỏ. Nếu các vị muốn, hãy ăn. Nếu các vị không ăn, bây giờ Ta sẽ vứt bỏ nó ở nơi không có cỏ xanh, hoặc đổ xuống nơi nước không có sinh vật nhỏ’.
Rồi một tỳ kheo nghĩ thế này: ‘Thế Tôn đã ăn xong, thỏa mãn, no nê, hoàn tất, đầy đủ; và đồ ăn khất thực này của Thế Tôn còn dư lại, đáng lẽ phải vứt bỏ. Nếu chúng ta không ăn, bây giờ Thế Tôn sẽ vứt bỏ nó ở nơi không có cỏ xanh, hoặc đổ xuống nơi nước không có sinh vật nhỏ. Nhưng Thế Tôn đã nói điều này: “Này các tỳ kheo, hãy là người thừa kế Điều Dạy của Ta, đừng là người thừa kế vật chất”. Đồ ăn khất thực này là một loại vật chất. Vậy ta không ăn đồ ăn khất thực này, và với sự kiệt sức vì đói lả này, ta sẽ trải qua ngày đêm nay’. Vị ấy không ăn đồ ăn khất thực đó, và với sự kiệt sức vì đói lả đó, vị ấy trải qua ngày đêm ấy.
Rồi tỳ kheo thứ hai nghĩ thế này: ‘Thế Tôn đã ăn xong, thỏa mãn, no nê, hoàn tất, đầy đủ; và đồ ăn khất thực này của Thế Tôn còn dư lại, đáng lẽ phải vứt bỏ. Nếu chúng ta không ăn, bây giờ Thế Tôn sẽ vứt bỏ nó ở nơi không có cỏ xanh, hoặc đổ xuống nơi nước không có sinh vật nhỏ. Vậy ta hãy ăn đồ ăn khất thực này, xua tan sự kiệt sức vì đói lả, và trải qua ngày đêm nay’. Vị ấy ăn đồ ăn khất thực đó, xua tan sự kiệt sức vì đói lả, và trải qua ngày đêm ấy.
Này các tỳ kheo, mặc dù tỳ kheo thứ hai ăn đồ ăn khất thực đó, xua tan sự kiệt sức vì đói lả, và trải qua ngày đêm ấy, nhưng đối với Ta, tỳ kheo thứ nhất đáng được tôn kính hơn và đáng được khen ngợi hơn. Vì sao vậy? Này các tỳ kheo, vì điều đó sẽ dẫn đến sự ít mong muốn (thiểu dục / appicchatā), biết đủ (tri túc / santuṭṭhī), gột rửa (khổ hạnh / sallekha), dễ nuôi dưỡng, và khởi lên nỗ lực (tinh cần / vīriyārambha) lâu dài cho tỳ kheo ấy.
Do đó, này các tỳ kheo, hãy là người thừa kế Điều Dạy của Ta, đừng là người thừa kế vật chất. Ta có lòng thương tưởng đến các vị: ‘Làm sao các đệ tử của Ta là người thừa kế Điều Dạy, không phải là người thừa kế vật chất?’"