Skip to content

left [link]

right [link]

Mahānidānasutta (Kinh Đại Duyên)

1. Paṭiccasamuppāda (Sự hình thành qua phụ thuộc)

Tôi nghe như vầy: Một thời Thế Tôn trú ở Kurū, tại một thị trấn của người Kurū tên là Kammāsadhamma.

Khi ấy, tôn giả Ananda đi đến chỗ Thế Tôn, sau khi đến, đảnh lễ Thế Tôn rồi ngồi xuống một bên. Ngồi một bên, tôn giả Ananda bạch Thế Tôn điều này: “Kỳ diệu thay, bạch Thế Tôn, hy hữu thay, bạch Thế Tôn. Sự hình thành qua phụ thuộc (duyên khởi / paṭiccasamuppāda) này thật sâu sắc và có vẻ ngoài sâu sắc, nhưng đối với con, nó dường như quá rõ ràng, dễ hiểu.”

"Này Ananda, chớ nói vậy, này Ananda, chớ nói vậy. Sự hình thành qua phụ thuộc này thật sâu sắc và có vẻ ngoài sâu sắc. Này Ananda, chính vì không hiểu biết, không thấu đạt Điều dạy (pháp / dhamma) này mà chúng sinh này trở nên rối ren như cuộn chỉ, như tổ kén, như cỏ munja và cỏ babbaja, không thể thoát khỏi cõi dữ, ác thú, đọa xứ, luân hồi.

KINH ĐẠI DUYÊN (Mahānidānasutta)

1. Sự hình thành qua quan hệ cùng sinh (Paṭiccasamuppāda)

Như vầy tôi nghe. Một thời Thế Tôn trú ở Kuru, tại đô thị của người Kuru tên là Kammāsadhamma.

Khi ấy, Tôn giả Ananda đi đến chỗ Thế Tôn, sau khi đến, đảnh lễ Thế Tôn rồi ngồi xuống một bên. Ngồi một bên, Tôn giả Ananda bạch Thế Tôn: “Thật kỳ diệu, bạch Thế Tôn! Thật hy hữu, bạch Thế Tôn! Sự hình thành qua quan hệ cùng sinh (duyên khởi / paṭiccasamuppāda) này thật sâu sắc và có vẻ ngoài sâu sắc, nhưng đối với con, nó dường như quá rõ ràng và dễ hiểu.”

"Này Ananda, chớ có nói vậy! Này Ananda, chớ có nói vậy! Sự hình thành qua quan hệ cùng sinh này thật sâu sắc và có vẻ ngoài sâu sắc. Này Ananda, chính vì không hiểu rõ, không thấu đạt Điều (pháp / dhamma) này mà thế hệ chúng sinh này trở nên rối ren như cuộn chỉ, như tổ chim dệt bằng cỏ munja và lau sậy, không thể thoát khỏi (xuất ly / nissaraṇa) cõi dữ, ác thú, đọa xứ và luân hồi.

Này Ananda, nếu có ai hỏi: ‘Có điều chắc chắn (duyên / paccaya) nào sinh ra già-chết (lão-tử / jarāmaraṇa) không?’, cần phải đáp là ‘Có’. Nếu hỏi: ‘Cái gì là điều chắc chắn sinh ra già-chết?’, cần phải đáp: ‘sự Sinh (sinh / jāti) làm điều chắc chắn sinh ra già-chết’.

Này Ananda, nếu có ai hỏi: ‘Có điều chắc chắn nào sinh ra sự Sinh không?’, cần phải đáp là ‘Có’. Nếu hỏi: ‘Cái gì là điều chắc chắn sinh ra sự Sinh?’, cần phải đáp: ‘Mầm sống (hữu / bhava) làm điều chắc chắn sinh ra sự Sinh’.

Này Ananda, nếu có ai hỏi: ‘Có điều chắc chắn nào sinh ra Mầm sống không?’, cần phải đáp là ‘Có’. Nếu hỏi: ‘Cái gì là điều chắc chắn sinh ra Mầm sống?’, cần phải đáp: ‘sự bám giữ (chấp thủ / upādāna) làm điều chắc chắn sinh ra Mầm sống’.

Này Ananda, nếu có ai hỏi: ‘Có điều chắc chắn nào sinh ra sự bám giữ không?’, cần phải đáp là ‘Có’. Nếu hỏi: ‘Cái gì là điều chắc chắn sinh ra sự bám giữ?’, cần phải đáp: ‘sự thèm khát (tham ái / taṇhā) làm điều chắc chắn sinh ra sự bám giữ’.

Này Ananda, nếu có ai hỏi: ‘Có điều chắc chắn nào sinh ra sự thèm khát không?’, cần phải đáp là ‘Có’. Nếu hỏi: ‘Cái gì là điều chắc chắn sinh ra sự thèm khát?’, cần phải đáp: ‘Cảm Giác (thọ / vedanā) làm điều chắc chắn sinh ra sự thèm khát’.

Này Ananda, nếu có ai hỏi: ‘Có điều chắc chắn nào sinh ra Cảm Giác không?’, cần phải đáp là ‘Có’. Nếu hỏi: ‘Cái gì là điều chắc chắn sinh ra Cảm Giác?’, cần phải đáp: ‘Xúc (xúc / phassa) làm điều chắc chắn sinh ra Cảm Giác’.

Này Ananda, nếu có ai hỏi: ‘Có điều chắc chắn nào sinh ra Xúc không?’, cần phải đáp là ‘Có’. Nếu hỏi: ‘Cái gì là điều chắc chắn sinh ra Xúc?’, cần phải đáp: ‘Danh-sắc (danh-sắc / nāmarūpa) làm điều chắc chắn sinh ra Xúc’.

Này Ananda, nếu có ai hỏi: ‘Có điều chắc chắn nào sinh ra Danh-sắc không?’, cần phải đáp là ‘Có’. Nếu hỏi: ‘Cái gì là điều chắc chắn sinh ra Danh-sắc?’, cần phải đáp: ‘sự Nhận biết (thức / viññāṇa) làm điều chắc chắn sinh ra Danh-sắc’.

Này Ananda, nếu có ai hỏi: ‘Có điều chắc chắn nào sinh ra sự Nhận biết không?’, cần phải đáp là ‘Có’. Nếu hỏi: ‘Cái gì là điều chắc chắn sinh ra sự Nhận biết?’, cần phải đáp: ‘Danh-sắcđiều chắc chắn sinh ra sự Nhận biết’.

Này Ananda, nếu có người hỏi: ‘Có điều cùng sinh (duyên / paccaya) nào cho già-chết (lão tử / jarāmaraṇa) không?’, thì nên đáp là: ‘Có’. Nếu họ hỏi: ‘Do điều cùng sinh nào mà có già-chết?’, thì nên đáp là: ‘điều cùng sinh với sự Sinh (sanh / jāti) là già-chết’.

Này Ananda, nếu có người hỏi: ‘Có điều cùng sinh nào cho sự Sinh không?’, thì nên đáp là: ‘Có’. Nếu họ hỏi: ‘Do điều cùng sinh nào mà có sự Sinh?’, thì nên đáp là: ‘điều cùng sinh với Mầm sống (hữu / bhava) là sự Sinh’.

Này Ananda, nếu có người hỏi: ‘Có điều cùng sinh nào cho Mầm sống không?’, thì nên đáp là: ‘Có’. Nếu họ hỏi: ‘Do điều cùng sinh nào mà có Mầm sống?’, thì nên đáp là: ‘điều cùng sinh với Bám chặt (thủ / upādāna) là Mầm sống’.

Này Ananda, nếu có người hỏi: ‘Có điều cùng sinh nào cho Bám chặt không?’, thì nên đáp là: ‘Có’. Nếu họ hỏi: ‘Do điều cùng sinh nào mà có Bám chặt?’, thì nên đáp là: ‘điều cùng sinh với sự thèm khát (tham ái / taṇhā) là Bám chặt’.

Này Ananda, nếu có người hỏi: ‘Có điều cùng sinh nào cho sự thèm khát không?’, thì nên đáp là: ‘Có’. Nếu họ hỏi: ‘Do điều cùng sinh nào mà có sự thèm khát?’, thì nên đáp là: ‘điều cùng sinh với Cảm Giác (thọ / vedanā) là sự thèm khát’.

Này Ananda, nếu có người hỏi: ‘Có điều cùng sinh nào cho Cảm Giác không?’, thì nên đáp là: ‘Có’. Nếu họ hỏi: ‘Do điều cùng sinh nào mà có Cảm Giác?’, thì nên đáp là: ‘điều cùng sinh với Xúc (phassa) là Cảm Giác’.

Này Ananda, nếu có người hỏi: ‘Có điều cùng sinh nào cho Xúc không?’, thì nên đáp là: ‘Có’. Nếu họ hỏi: ‘Do điều cùng sinh nào mà có Xúc?’, thì nên đáp là: ‘điều cùng sinh với Danh-sắc (nāmarūpa) là Xúc’.

Này Ananda, nếu có người hỏi: ‘Có điều cùng sinh nào cho Danh-sắc không?’, thì nên đáp là: ‘Có’. Nếu họ hỏi: ‘Do điều cùng sinh nào mà có Danh-sắc?’, thì nên đáp là: ‘điều cùng sinh với sự Nhận biết (thức / viññāṇa) là Danh-sắc’.

Này Ananda, nếu có người hỏi: ‘Có điều cùng sinh nào cho sự Nhận biết không?’, thì nên đáp là: ‘Có’. Nếu họ hỏi: ‘Do điều cùng sinh nào mà có sự Nhận biết?’, thì nên đáp là: ‘điều cùng sinh với Danh-sắcsự Nhận biết’.

Như vậy, này Ananda, Danh-sắcđiều chắc chắn sinh ra sự Nhận biết, sự Nhận biếtđiều chắc chắn sinh ra Danh-sắc, Danh-sắcđiều chắc chắn sinh ra Xúc, Xúcđiều chắc chắn sinh ra Cảm Giác, Cảm Giácđiều chắc chắn sinh ra sự thèm khát, sự thèm khátđiều chắc chắn sinh ra sự bám giữ, sự bám giữđiều chắc chắn sinh ra Mầm sống, Mầm sốngđiều chắc chắn sinh ra sự Sinh, sự Sinhđiều chắc chắn sinh ra già-chết, sầu, bi, khổ, ưu, não cùng phát sinh. Như vậy là sự hình thành (tập / samudaya) của toàn bộ khối đau khổ này.

Như vậy, này Ananda, cùng sinh (duyên / paṭicca) với Danh-sắcsự Nhận biết, cùng sinh với sự Nhận biếtDanh-sắc, cùng sinh với Danh-sắcXúc, cùng sinh với XúcCảm Giác, cùng sinh với Cảm Giácsự thèm khát, cùng sinh với sự thèm khátBám chặt, cùng sinh với Bám chặtMầm sống, cùng sinh với Mầm sốngsự Sinh, cùng sinh với sự Sinhgià-chết, sầu, bi, đau khổ (khổ / dukkha), ưu phiền và tuyệt vọng hình thành. Như vậy là sự hình thành (tập / samudaya) của toàn bộ khối đau khổ này.

sự Sinhđiều chắc chắn sinh ra già-chết’ như đã nói, này Ananda, thì cần được hiểu như nào ? làm thế nào sự Sinhđiều chắc chắn sinh ra già-chết. Này Ananda, nếu hoàn toàn không có sự Sinh dưới bất kỳ hình thức nào, ở bất kỳ đâu, của bất kỳ ai, trong bất kỳ loài nào—như sự sinh của chư thiên vào cõi chư thiên, của Càn-thát-bà vào cõi Càn-thát-bà, của Dạ-xoa vào cõi Dạ-xoa, của quỷ thần vào cõi quỷ thần, của loài người vào cõi người, của loài bốn chân vào cõi bốn chân, của loài chim vào cõi chim, của loài bò sát vào cõi bò sát—nếu không có sự sinh của các chúng sinh ấy vào các cõi ấy. Khi hoàn toàn không có sự Sinh, do sự Sinh bị chặn (diệt / nirodha), liệu già-chết có thể xuất hiện được không?"

“Thưa không, bạch Thế Tôn.”

"Do đó, này Ananda, đây chính là nguyên nhân, đây là nguồn gốc, đây là sự hình thành, đây là điều chắc chắn của già-chết, đó chính là sự Sinh.

Mầm sốngđiều chắc chắn sinh ra sự Sinh’ như đã nói, này Ananda, thì cần được hiểu như nào ? làm thế nào Mầm sốngđiều chắc chắn sinh ra sự Sinh. Này Ananda, nếu hoàn toàn không có Mầm sống dưới bất kỳ hình thức nào, ở bất kỳ đâu, của bất kỳ ai, trong bất kỳ cõi nào—như Mầm sống trong cõi dục, Mầm sống trong cõi sắc, hoặc Mầm sống trong cõi vô sắc—khi hoàn toàn không có Mầm sống, do Mầm sống bị chặn, liệu sự Sinh có thể xuất hiện được không?"

“Thưa không, bạch Thế Tôn.”

"Do đó, này Ananda, đây chính là nguyên nhân, đây là nguồn gốc, đây là sự hình thành, đây là điều chắc chắn của sự Sinh, đó chính là Mầm sống.

sự bám giữđiều chắc chắn sinh ra Mầm sống’ như đã nói, này Ananda, thì cần được hiểu như nào ? làm thế nào sự bám giữđiều chắc chắn sinh ra Mầm sống. Này Ananda, nếu hoàn toàn không có sự bám giữ dưới bất kỳ hình thức nào, ở bất kỳ đâu, của bất kỳ ai, đối với bất kỳ điều gì—như sự bám giữ vào sự dễ chịu giác quan (dục), sự bám giữ vào quan điểm, sự bám giữ vào giới cấm, hoặc sự bám giữ vào học thuyết về ngã—khi hoàn toàn không có sự bám giữ, do sự bám giữ bị chặn, liệu Mầm sống có thể xuất hiện được không?"

“Thưa không, bạch Thế Tôn.”

"Do đó, này Ananda, đây chính là nguyên nhân, đây là nguồn gốc, đây là sự hình thành, đây là điều chắc chắn của Mầm sống, đó chính là sự bám giữ.

sự thèm khátđiều chắc chắn sinh ra sự bám giữ’ như đã nói, này Ananda, thì cần được hiểu như nào ? làm thế nào sự thèm khátđiều chắc chắn sinh ra sự bám giữ. Này Ananda, nếu hoàn toàn không có sự thèm khát dưới bất kỳ hình thức nào, ở bất kỳ đâu, của bất kỳ ai, đối với bất kỳ điều gì—như sự thèm khát hình ảnh, sự thèm khát âm thanh, sự thèm khát mùi hương, sự thèm khát mùi vị, sự thèm khát xúc chạm, sự thèm khát quy luật—khi hoàn toàn không có sự thèm khát, do sự thèm khát bị chặn, liệu sự bám giữ có thể xuất hiện được không?"

“Thưa không, bạch Thế Tôn.”

"Do đó, này Ananda, đây chính là nguyên nhân, đây là nguồn gốc, đây là sự hình thành, đây là điều chắc chắn của sự bám giữ, đó chính là sự thèm khát.

Cảm Giácđiều chắc chắn sinh ra sự thèm khát’ như đã nói, này Ananda, thì cần được hiểu như nào ? làm thế nào Cảm Giácđiều chắc chắn sinh ra sự thèm khát. Này Ananda, nếu hoàn toàn không có Cảm Giác dưới bất kỳ hình thức nào, ở bất kỳ đâu, của bất kỳ ai, đối với bất kỳ điều gì—như Cảm Giác sinh ra từ Xúc của mắt, Cảm Giác sinh ra từ Xúc của tai, Cảm Giác sinh ra từ Xúc của mũi, Cảm Giác sinh ra từ Xúc của lưỡi, Cảm Giác sinh ra từ Xúc của thân, Cảm Giác sinh ra từ Xúc của ý—khi hoàn toàn không có Cảm Giác, do Cảm Giác bị chặn, liệu sự thèm khát có thể xuất hiện được không?"

“Thưa không, bạch Thế Tôn.”

"Do đó, này Ananda, đây chính là nguyên nhân, đây là nguồn gốc, đây là sự hình thành, đây là điều chắc chắn của sự thèm khát, đó chính là Cảm Giác.

Như vậy, này Ananda, Cảm Giácđiều kiện sinh ra sự thèm khát, sự thèm khátđiều kiện sinh ra tìm kiếm (cầu / pariyesanā), tìm kiếmđiều kiện sinh ra đạt được (lợi / lābha), đạt đượcđiều kiện sinh ra đánh giá (quyết định / vinicchaya), đánh giáđiều kiện sinh ra nhiễm vào sự ước mong (dục tham / chandarāga), nhiễm vào sự ước mongđiều kiện sinh ra trói buộc (hệ lụy / ajjhosāna), trói buộcđiều kiện sinh ra chiếm hữu (chấp thủ / pariggaha), chiếm hữuđiều kiện sinh ra tham lam (bủn xỉn / macchariya), tham lamđiều kiện sinh ra canh giữ (thủ hộ / ārakkha). Do lấy canh giữ làm nguyên nhân, nên việc cầm gậy, cầm kiếm, tranh cãi, xung đột, tranh chấp, mắng mỏ, vu khống, và nói dối—nhiều những điều không thiện (bất thiện pháp / akusalā dhammā) tồi tệ cùng phát sinh.

‘Do lấy canh giữ làm nguyên nhân, nên việc cầm gậy, cầm kiếm, tranh cãi, xung đột, tranh chấp, mắng mỏ, vu khống, và nói dối—nhiều những điều không thiện tồi tệ cùng phát sinh’ như đã nói, này Ananda, thì cần được hiểu như nào ? làm thế nào do lấy canh giữ làm nguyên nhân mà nhiều những điều không thiện tồi tệ cùng phát sinh. Này Ananda, nếu hoàn toàn không có canh giữ dưới bất kỳ hình thức nào, ở bất kỳ đâu, của bất kỳ ai, đối với bất kỳ điều gì, khi hoàn toàn không có canh giữ, do canh giữ bị chặn, liệu việc cầm gậy, cầm kiếm, tranh cãi, xung đột, tranh chấp, mắng mỏ, vu khống, và nói dối—nhiều những điều không thiện tồi tệ có thể phát sinh được không?"

“Thưa không, bạch Thế Tôn.”

"Do đó, này Ananda, đây chính là nguyên nhân, đây là nguồn gốc, đây là sự hình thành, đây là điều chắc chắn để phát sinh việc cầm gậy, cầm kiếm, tranh cãi, xung đột, tranh chấp, mắng mỏ, vu khống, và nói dối—nhiều những điều không thiện tồi tệ, đó chính là canh giữ.

tham lamđiều kiện sinh ra canh giữ’ như đã nói, này Ananda, thì cần được hiểu như nào ? làm thế nào tham lamđiều kiện sinh ra canh giữ. Này Ananda, nếu hoàn toàn không có tham lam dưới bất kỳ hình thức nào… khi hoàn toàn không có tham lam, do tham lam bị chặn, liệu canh giữ có thể xuất hiện được không?"

“Thưa không, bạch Thế Tôn.”

"Do đó, này Ananda, đây chính là nguyên nhân, đây là nguồn gốc, đây là sự hình thành, đây là điều chắc chắn của canh giữ, đó chính là tham lam.

chiếm hữuđiều kiện sinh ra tham lam’ như đã nói, này Ananda, thì cần được hiểu như nào ? làm thế nào chiếm hữuđiều kiện sinh ra tham lam. Này Ananda, nếu hoàn toàn không có chiếm hữu dưới bất kỳ hình thức nào… khi hoàn toàn không có chiếm hữu, do chiếm hữu bị chặn, liệu tham lam có thể xuất hiện được không?"

“Thưa không, bạch Thế Tôn.”

"Do đó, này Ananda, đây chính là nguyên nhân, đây là nguồn gốc, đây là sự hình thành, đây là điều chắc chắn của tham lam, đó chính là chiếm hữu.

trói buộcđiều kiện sinh ra chiếm hữu’ như đã nói, này Ananda, thì cần được hiểu như nào ? làm thế nào trói buộcđiều kiện sinh ra chiếm hữu. Này Ananda, nếu hoàn toàn không có trói buộc dưới bất kỳ hình thức nào… khi hoàn toàn không có trói buộc, do trói buộc bị chặn, liệu chiếm hữu có thể xuất hiện được không?"

“Thưa không, bạch Thế Tôn.”

"Do đó, này Ananda, đây chính là nguyên nhân, đây là nguồn gốc, đây là sự hình thành, đây là điều chắc chắn của chiếm hữu, đó chính là trói buộc.

nhiễm vào sự ước mongđiều kiện sinh ra trói buộc’ như đã nói, này Ananda, thì cần được hiểu như nào ? làm thế nào nhiễm vào sự ước mongđiều kiện sinh ra trói buộc. Này Ananda, nếu hoàn toàn không có nhiễm vào sự ước mong dưới bất kỳ hình thức nào… khi hoàn toàn không có nhiễm vào sự ước mong, do nhiễm vào sự ước mong bị chặn, liệu trói buộc có thể xuất hiện được không?"

“Thưa không, bạch Thế Tôn.”

"Do đó, này Ananda, đây chính là nguyên nhân, đây là nguồn gốc, đây là sự hình thành, đây là điều chắc chắn của trói buộc, đó chính là nhiễm vào sự ước mong.

đánh giáđiều kiện sinh ra nhiễm vào sự ước mong’ như đã nói, này Ananda, thì cần được hiểu như nào ? làm thế nào đánh giáđiều kiện sinh ra nhiễm vào sự ước mong. Này Ananda, nếu hoàn toàn không có đánh giá dưới bất kỳ hình thức nào… khi hoàn toàn không có đánh giá, do đánh giá bị chặn, liệu nhiễm vào sự ước mong có thể xuất hiện được không?"

“Thưa không, bạch Thế Tôn.”

"Do đó, này Ananda, đây chính là nguyên nhân, đây là nguồn gốc, đây là sự hình thành, đây là điều chắc chắn của nhiễm vào sự ước mong, đó chính là đánh giá.

đạt đượcđiều kiện sinh ra đánh giá’ như đã nói, này Ananda, thì cần được hiểu như nào ? làm thế nào đạt đượcđiều kiện sinh ra đánh giá. Này Ananda, nếu hoàn toàn không có đạt được dưới bất kỳ hình thức nào… khi hoàn toàn không có đạt được, do đạt được bị chặn, liệu đánh giá có thể xuất hiện được không?"

“Thưa không, bạch Thế Tôn.”

"Do đó, này Ananda, đây chính là nguyên nhân, đây là nguồn gốc, đây là sự hình thành, đây là điều chắc chắn của đánh giá, đó chính là đạt được.

tìm kiếmđiều kiện sinh ra đạt được’ như đã nói, này Ananda, thì cần được hiểu như nào ? làm thế nào tìm kiếmđiều kiện sinh ra đạt được. Này Ananda, nếu hoàn toàn không có tìm kiếm dưới bất kỳ hình thức nào… khi hoàn toàn không có tìm kiếm, do tìm kiếm bị chặn, liệu đạt được có thể xuất hiện được không?"

“Thưa không, bạch Thế Tôn.”

"Do đó, này Ananda, đây chính là nguyên nhân, đây là nguồn gốc, đây là sự hình thành, đây là điều chắc chắn của đạt được, đó chính là tìm kiếm.

1’sự thèm khátđiều kiện sinh ra tìm kiếm’ như đã nói, này Ananda, thì cần được hiểu như nào ? làm thế nào sự thèm khátđiều kiện sinh ra tìm kiếm. Này Ananda, nếu hoàn toàn không có sự thèm khát dưới bất kỳ hình thức nào, ở bất kỳ đâu, của bất kỳ ai, đối với bất kỳ điều gì—như sự thèm khát dục, sự thèm khát tồn tại, sự thèm khát không tồn tại—khi hoàn toàn không có sự thèm khát, do sự thèm khát bị chặn, liệu tìm kiếm có thể xuất hiện được không?"

“Thưa không, bạch Thế Tôn.”

"Do đó, này Ananda, đây chính là nguyên nhân, đây là nguồn gốc, đây là sự hình thành, đây là điều chắc chắn của tìm kiếm, đó chính là sự thèm khát. Như vậy, này Ananda, hai quy luật này thông qua hai ngã rẽ hội tụ lại thành một tại Cảm Giác.

2’Xúcđiều chắc chắn sinh ra Cảm Giác’ như đã nói, này Ananda, thì cần được hiểu như nào ? làm thế nào Xúcđiều chắc chắn sinh ra Cảm Giác. Này Ananda, nếu hoàn toàn không có Xúc dưới bất kỳ hình thức nào, ở bất kỳ đâu, của bất kỳ ai, đối với bất kỳ điều gì—như Xúc của mắt, Xúc của tai, Xúc của mũi, Xúc của lưỡi, Xúc của thân, Xúc của ý—khi hoàn toàn không có Xúc, do Xúc bị chặn, liệu Cảm Giác có thể xuất hiện được không?"

“Thưa không, bạch Thế Tôn.”

"Do đó, này Ananda, đây chính là nguyên nhân, đây là nguồn gốc, đây là sự hình thành, đây là điều chắc chắn của Cảm Giác, đó chính là Xúc.

Danh-sắcđiều chắc chắn sinh ra Xúc’ như đã nói, này Ananda, thì cần được hiểu như nào ? làm thế nào Danh-sắcđiều chắc chắn sinh ra Xúc. Này Ananda, bằng những hình tướng nào, bằng những đặc điểm nào, bằng những dấu hiệu nào, bằng những chỉ định nào mà nhóm Danh được nhận biết; nếu không có những hình tướng ấy, những đặc điểm ấy, những dấu hiệu ấy, những chỉ định ấy, liệu Xúc qua tên gọi (tăng ngữ xúc / adhivacanasamphassa) có thể xuất hiện trong nhóm Sắc được không?"

“Thưa không, bạch Thế Tôn.”

“Này Ananda, bằng những hình tướng nào, bằng những đặc điểm nào, bằng những dấu hiệu nào, bằng những chỉ định nào mà nhóm Sắc được nhận biết; nếu không có những hình tướng ấy… [lược bỏ]… những chỉ định ấy, liệu Xúc qua va chạm (chướng ngại xúc / paṭighasamphassa) có thể xuất hiện trong nhóm Danh được không?”

“Thưa không, bạch Thế Tôn.”

“Này Ananda, bằng những hình tướng nào… [lược bỏ]… bằng những chỉ định nào mà nhóm Danh và nhóm Sắc được nhận biết; nếu không có những hình tướng ấy… [lược bỏ]… những chỉ định ấy, liệu Xúc qua tên gọi hoặc Xúc qua va chạm có thể xuất hiện được không?”

“Thưa không, bạch Thế Tôn.”

“Này Ananda, bằng những hình tướng nào… [lược bỏ]… bằng những chỉ định nào mà Danh-sắc được nhận biết; nếu không có những hình tướng ấy… [lược bỏ]… những chỉ định ấy, liệu Xúc có thể xuất hiện được không?”

“Thưa không, bạch Thế Tôn.”

"Do đó, này Ananda, đây chính là nguyên nhân, đây là nguồn gốc, đây là sự hình thành, đây là điều chắc chắn của Xúc, đó chính là Danh-sắc.

sự Nhận biếtđiều chắc chắn sinh ra Danh-sắc’ như đã nói, này Ananda, thì cần được hiểu như nào ? làm thế nào sự Nhận biếtđiều chắc chắn sinh ra Danh-sắc. Này Ananda, nếu sự Nhận biết không đi vào bụng mẹ, liệu Danh-sắc có thể hình thành trong bụng mẹ được không?"

“Thưa không, bạch Thế Tôn.”

“Này Ananda, nếu sự Nhận biết đi vào bụng mẹ rồi lại rời đi, liệu Danh-sắc có thể sinh ra trong trạng thái này được không?”

“Thưa không, bạch Thế Tôn.”

“Này Ananda, nếu sự Nhận biết bị cắt đứt khi còn là một cậu bé hay cô bé, liệu Danh-sắc có thể đạt đến sự tăng trưởng, phát triển và trưởng thành được không?”

“Thưa không, bạch Thế Tôn.”

"Do đó, này Ananda, đây chính là nguyên nhân, đây là nguồn gốc, đây là sự hình thành, đây là điều chắc chắn của Danh-sắc—đó chính là sự Nhận biết.

Danh-sắcđiều chắc chắn sinh ra sự Nhận biết’ như đã nói, này Ananda, thì cần được hiểu như nào ? làm thế nào Danh-sắcđiều chắc chắn sinh ra sự Nhận biết. Này Ananda, nếu sự Nhận biết không tìm được chỗ đứng trong Danh-sắc, liệu trong tương lai sự sinh, già, chết và sự hình thành của đau khổ có thể xuất hiện được không?"

“Thưa không, bạch Thế Tôn.”

"Do đó, này Ananda, đây chính là nguyên nhân, đây là nguồn gốc, đây là sự hình thành, đây là điều chắc chắn của sự Nhận biết, đó chính là Danh-sắc. Chỉ chừng này, này Ananda, là có sinh, già, chết, hoại diệt, tái sinh. Chỉ chừng này là con đường của tên gọi, chỉ chừng này là con đường của ngôn ngữ, chỉ chừng này là con đường của khái niệm, chỉ chừng này là phạm vi của trí tuệ, chỉ chừng này là vòng luân hồi xoay chuyển để chỉ định trạng thái này: đó là Danh-sắc cùng với sự Nhận biết tồn tại phụ thuộc…sinh (duyên / paṭicca) lẫn nhau.

2. Attapaññatti (Sự chỉ định về cái Tôi)

Và cho đến mức độ nào, này Ananda, một người khi chỉ định về cái Tôi (ngã / attā) thì chỉ định như thế nào? Này Ananda, khi chỉ định về cái Tôi, người ấy chỉ định cái Tôi có vật chất (sắc / rūpī) và nhỏ bé (thiểu / paritta): ‘cái Tôi của tôi có vật chấtnhỏ bé’. Hoặc này Ananda, khi chỉ định về cái Tôi, người ấy chỉ định cái Tôi có vật chấtvô tận (vô lượng / ananta): ‘cái Tôi của tôi có vật chấtvô tận’. Hoặc này Ananda, khi chỉ định về cái Tôi, người ấy chỉ định cái Tôi không có vật chất (vô sắc / arūpī) và nhỏ bé: ‘cái Tôi của tôi không có vật chấtnhỏ bé’. Hoặc này Ananda, khi chỉ định về cái Tôi, người ấy chỉ định cái Tôi không có vật chấtvô tận: ‘cái Tôi của tôi không có vật chấtvô tận’.

Ở đây, này Ananda, người nào chỉ định cái Tôi có vật chấtnhỏ bé, người ấy chỉ định cái Tôi có vật chấtnhỏ bé trong hiện tại, hoặc người ấy chỉ định cái Tôi có vật chấtnhỏ bé trong tương lai, hoặc người ấy nghĩ: ‘Dù nó không phải như vậy, ta sẽ làm cho nó trở thành như vậy’. Khi sự việc là như thế, này Ananda, thật đủ để nói rằng quan điểm tùy miên về cái Tôi có vật chấtnhỏ bé đang ngủ ngầm trong người ấy.

Ở đây, này Ananda, người nào chỉ định cái Tôi có vật chấtvô tận, người ấy chỉ định cái Tôi có vật chấtvô tận trong hiện tại, hoặc người ấy chỉ định cái Tôi có vật chấtvô tận trong tương lai, hoặc người ấy nghĩ: ‘Dù nó không phải như vậy, ta sẽ làm cho nó trở thành như vậy’. Khi sự việc là như thế, này Ananda, thật đủ để nói rằng quan điểm tùy miên về cái Tôi có vật chấtvô tận đang ngủ ngầm trong người ấy. Ở đây, này Ananda, người nào chỉ định cái Tôi không có vật chấtnhỏ bé, người ấy chỉ định cái Tôi không có vật chấtnhỏ bé trong hiện tại, hoặc người ấy chỉ định cái Tôi không có vật chấtnhỏ bé trong tương lai, hoặc người ấy nghĩ: ‘Dù nó không phải như vậy, ta sẽ làm cho nó trở thành như vậy’. Khi sự việc là như thế, này Ananda, thật đủ để nói rằng quan điểm tùy miên về cái Tôi không có vật chấtnhỏ bé đang ngủ ngầm trong người ấy. Ở đây, này Ananda, người nào chỉ định cái Tôi không có vật chấtvô tận, người ấy chỉ định cái Tôi không có vật chấtvô tận trong hiện tại, hoặc người ấy chỉ định cái Tôi không có vật chấtvô tận trong tương lai, hoặc người ấy nghĩ: ‘Dù nó không phải như vậy, ta sẽ làm cho nó trở thành như vậy’. Khi sự việc là như thế, này Ananda, thật đủ để nói rằng quan điểm tùy miên về cái Tôi không có vật chấtvô tận đang ngủ ngầm trong người ấy. Cho đến mức độ này, này Ananda, là cách một người chỉ định về cái Tôi.

3. Naattapaññatti (Sự không chỉ định về cái Tôi)

Và cho đến mức độ nào, này Ananda, một người khi không chỉ định về cái Tôi thì không chỉ định như thế nào? Này Ananda, khi không chỉ định về cái Tôi, người ấy không chỉ định cái Tôi có vật chấtnhỏ bé: ‘cái Tôi của tôi có vật chấtnhỏ bé’. Hoặc này Ananda, khi không chỉ định về cái Tôi, người ấy không chỉ định cái Tôi có vật chấtvô tận: ‘cái Tôi của tôi có vật chấtvô tận’. Hoặc này Ananda, khi không chỉ định về cái Tôi, người ấy không chỉ định cái Tôi không có vật chấtnhỏ bé: ‘cái Tôi của tôi không có vật chấtnhỏ bé’. Hoặc này Ananda, khi không chỉ định về cái Tôi, người ấy không chỉ định cái Tôi không có vật chấtvô tận: ‘cái Tôi của tôi không có vật chấtvô tận’.

Ở đây, này Ananda, người nào không chỉ định cái Tôi có vật chấtnhỏ bé, người ấy không chỉ định cái Tôi có vật chấtnhỏ bé trong hiện tại, người ấy cũng không chỉ định cái Tôi có vật chấtnhỏ bé trong tương lai, người ấy cũng không nghĩ: ‘Dù nó không phải như vậy, ta sẽ làm cho nó trở thành như vậy’. Khi sự việc là như thế, này Ananda, thật đủ để nói rằng quan điểm tùy miên về cái Tôi có vật chấtnhỏ bé không ngủ ngầm trong người ấy. Ở đây, này Ananda, người nào không chỉ định cái Tôi có vật chấtvô tận, người ấy không chỉ định cái Tôi có vật chấtvô tận trong hiện tại, người ấy cũng không chỉ định cái Tôi có vật chấtvô tận trong tương lai, người ấy cũng không nghĩ: ‘Dù nó không phải như vậy, ta sẽ làm cho nó trở thành như vậy’. Khi sự việc là như thế, này Ananda, thật đủ để nói rằng quan điểm tùy miên về cái Tôi có vật chấtvô tận không ngủ ngầm trong người ấy. Ở đây, này Ananda, người nào không chỉ định cái Tôi không có vật chấtnhỏ bé, người ấy không chỉ định cái Tôi không có vật chấtnhỏ bé trong hiện tại, người ấy cũng không chỉ định cái Tôi không có vật chấtnhỏ bé trong tương lai, người ấy cũng không nghĩ: ‘Dù nó không phải như vậy, ta sẽ làm cho nó trở thành như vậy’. Khi sự việc là như thế, này Ananda, thật đủ để nói rằng quan điểm tùy miên về cái Tôi không có vật chấtnhỏ bé không ngủ ngầm trong người ấy. Ở đây, này Ananda, người nào không chỉ định cái Tôi không có vật chấtvô tận, người ấy không chỉ định cái Tôi không có vật chấtvô tận trong hiện tại, người ấy cũng không chỉ định cái Tôi không có vật chấtvô tận trong tương lai, người ấy cũng không nghĩ: ‘Dù nó không phải như vậy, ta sẽ làm cho nó trở thành như vậy’. Khi sự việc là như thế, này Ananda, thật đủ để nói rằng quan điểm tùy miên về cái Tôi không có vật chấtvô tận không ngủ ngầm trong người ấy. Cho đến mức độ này, này Ananda, là cách một người không chỉ định về cái Tôi.

4. Attasamanupassanā (Sự quan sát về cái Tôi)

Và cho đến mức độ nào, này Ananda, một người khi quan sát về cái Tôi thì quan sát như thế nào? Này Ananda, khi quan sát về cái Tôi, người ấy quan sát Cảm Giáccái Tôi: ‘Cảm Giáccái Tôi của tôi’. Hoặc này Ananda, khi quan sát về cái Tôi, người ấy quan sát: ‘Cảm Giác không phải là cái Tôi của tôi, cái Tôi của tôi không có cảm nhận’. Hoặc này Ananda, khi quan sát về cái Tôi, người ấy quan sát: ‘Cảm Giác không phải là cái Tôi của tôi, cái Tôi của tôi cũng không phải không có cảm nhận; cái Tôi của tôi cảm nhận, vì cái Tôi của tôi có bản chất là Cảm Giác’.

Ở đây, này Ananda, đối với người nói rằng: ‘Cảm Giáccái Tôi của tôi’, cần phải nói với người ấy như sau: ‘Này hiền giả, có ba loại Cảm Giác này— Cảm Giác Dễ Chịu (thọ lạc / sukhā vedanā), Cảm Giác Khó Chịu (thọ khổ / dukkhā vedanā), Cảm Giác Không Dễ Chịu Không Khó Chịu (bất khổ bất lạc thọ / adukkhamasukhā vedanā). Trong ba loại Cảm Giác này, bạn quan sát loại nào là cái Tôi?’. Này Ananda, trong lúc người ta cảm nhận Cảm Giác Dễ Chịu, lúc đó người ta không cảm nhận Cảm Giác Khó Chịu, không cảm nhận Cảm Giác Không Dễ Chịu Không Khó Chịu; lúc đó người ta chỉ cảm nhận Cảm Giác Dễ Chịu. Này Ananda, trong lúc người ta cảm nhận Cảm Giác Khó Chịu, lúc đó người ta không cảm nhận Cảm Giác Dễ Chịu, không cảm nhận Cảm Giác Không Dễ Chịu Không Khó Chịu; lúc đó người ta chỉ cảm nhận Cảm Giác Khó Chịu. Này Ananda, trong lúc người ta cảm nhận Cảm Giác Không Dễ Chịu Không Khó Chịu, lúc đó người ta không cảm nhận Cảm Giác Dễ Chịu, không cảm nhận Cảm Giác Khó Chịu; lúc đó người ta chỉ cảm nhận Cảm Giác Không Dễ Chịu Không Khó Chịu.

Này Ananda, Cảm Giác Dễ Chịukhông cố định (vô thường / anicca), do Hợp mà thành (hữu vi / saṅkhata), thứ hình thành qua phụ thuộc (duyên sinh / paṭiccasamuppanna), có bản chất cạn sạch (tận pháp / khayadhamma), bản chất tàn hoại (hoại pháp / vayadhamma), bản chất cạn hết đắm nhiễm (ly tham pháp / virāgadhamma), bản chất chấm dứt (diệt pháp / nirodhadhamma). Này Ananda, Cảm Giác Khó Chịu cũng là không cố định, do Hợp mà thành, thứ hình thành qua phụ thuộc, có bản chất cạn sạch, bản chất tàn hoại, bản chất cạn hết đắm nhiễm, bản chất chấm dứt. Này Ananda, Cảm Giác Không Dễ Chịu Không Khó Chịu cũng là không cố định, do Hợp mà thành, thứ hình thành qua phụ thuộc, có bản chất cạn sạch, bản chất tàn hoại, bản chất cạn hết đắm nhiễm, bản chất chấm dứt. Khi người ấy đang cảm nhận Cảm Giác Dễ Chịu, người ấy nghĩ: ‘Đây là cái Tôi của tôi’. Khi chính Cảm Giác Dễ Chịu ấy chấm dứt, người ấy nghĩ: ‘cái Tôi của tôi đã biến mất’. Khi người ấy đang cảm nhận Cảm Giác Khó Chịu, người ấy nghĩ: ‘Đây là cái Tôi của tôi’. Khi chính Cảm Giác Khó Chịu ấy chấm dứt, người ấy nghĩ: ‘cái Tôi của tôi đã biến mất’. Khi người ấy đang cảm nhận Cảm Giác Không Dễ Chịu Không Khó Chịu, người ấy nghĩ: ‘Đây là cái Tôi của tôi’. Khi chính Cảm Giác Không Dễ Chịu Không Khó Chịu ấy chấm dứt, người ấy nghĩ: ‘cái Tôi của tôi đã biến mất’. Như vậy, ngay trong hiện tại, người nói rằng: ‘Cảm Giáccái Tôi của tôi’, đang quan sát một cái Tôi không cố định, pha trộn giữa dễ chịu và khó chịu, có bản chất sinh ra và tàn hoại. Do đó, này Ananda, vì lý do này, không thể chấp nhận việc quan sát: ‘Cảm Giáccái Tôi của tôi’.

Ở đây, này Ananda, đối với người nói rằng: ‘Cảm Giác không phải là cái Tôi của tôi, cái Tôi của tôi không có cảm nhận’, cần phải nói với người ấy như sau: ‘Này hiền giả, ở nơi hoàn toàn không có sự cảm nhận nào, liệu ở đó có thể có ý nghĩ “Tôi là thế này” được không?’"

“Thưa không, bạch Thế Tôn.”

"Do đó, này Ananda, vì lý do này, không thể chấp nhận việc quan sát: ‘Cảm Giác không phải là cái Tôi của tôi, cái Tôi của tôi không có cảm nhận’.

Ở đây, này Ananda, đối với người nói rằng: ‘Cảm Giác không phải là cái Tôi của tôi, cái Tôi của tôi cũng không phải không có cảm nhận; cái Tôi của tôi cảm nhận, vì cái Tôi của tôi có bản chất là Cảm Giác’. Cần phải nói với người ấy như sau: ‘Này hiền giả, nếu Cảm Giác hoàn toàn, toàn bộ, bằng mọi cách, không còn sót lại đều chấm dứt. Khi hoàn toàn không có Cảm Giác, do Cảm Giác bị chặn, liệu ở đó có thể có ý nghĩ “Tôi là thế này” được không?’"

“Thưa không, bạch Thế Tôn.”

"Do đó, này Ananda, vì lý do này, không thể chấp nhận việc quan sát: ‘Cảm Giác không phải là cái Tôi của tôi, cái Tôi của tôi cũng không phải không có cảm nhận; cái Tôi của tôi cảm nhận, vì cái Tôi của tôi có bản chất là Cảm Giác’.

Này Ananda, khi tỳ kheo không quan sát Cảm Giáccái Tôi, không quan sát cái Tôi không có cảm nhận, cũng không quan sát ‘cái Tôi của tôi cảm nhận, vì cái Tôi của tôi có bản chất là Cảm Giác’. Khi không quan sát như vậy, vị ấy không Bám giữ bất cứ điều gì ở trên đời; không Bám giữ, vị ấy không lo âu; không lo âu, vị ấy tự mình đạt đến Niết-bàn. Vị ấy thấy rõ (tuệ tri / pajānāti): ‘sự Sinh đã cạn sạch (đoạn tận / khayā), phạm hạnh đã thành, những việc cần làm đã làm xong, không còn trở lại trạng thái này nữa’.

Này Ananda, đối với một tỳ kheo có tâm giải thoát như vậy, nếu ai nói rằng: ‘Người Đến Như Vậy (Như Lai / Tathāgata) tồn tại sau khi chết, đó là quan điểm của vị ấy’, điều đó không đúng. ‘Người Đến Như Vậy không tồn tại sau khi chết, đó là quan điểm của vị ấy’, điều đó không đúng. ‘Người Đến Như Vậy vừa tồn tại vừa không tồn tại sau khi chết, đó là quan điểm của vị ấy’, điều đó không đúng. ‘Người Đến Như Vậy không tồn tại cũng không không tồn tại sau khi chết, đó là quan điểm của vị ấy’, điều đó không đúng.

Vì sao vậy? Này Ananda, cho đến chừng nào là tên gọi, cho đến chừng nào là con đường của tên gọi; cho đến chừng nào là ngôn ngữ, cho đến chừng nào là con đường của ngôn ngữ; cho đến chừng nào là khái niệm, cho đến chừng nào là con đường của khái niệm; cho đến chừng nào là trí tuệ, cho đến chừng nào là phạm vi của trí tuệ; cho đến chừng nào là vòng luân hồi, cho đến chừng nào vòng luân hồi xoay chuyển—tỳ kheo đã giải thoát nhờ thấy rõ những điều đó. Đối với tỳ kheo đã giải thoát nhờ thấy rõ những điều đó, nếu nói rằng: ‘Vị ấy không biết, không thấy, đó là quan điểm của vị ấy’, điều đó không đúng.

5. Sattaviññāṇaṭṭhiti (Các trạm dừng của sự Nhận biết)

Này Ananda, có bảy trạm dừng của sự Nhận biết (thức trú / viññāṇaṭṭhiti) và hai xứ (xứ / āyatana). Bảy trạm đó là gì?

Này Ananda, có những chúng sinh có cơ thể khác biệt (dị thân / nānattakāyā) và Nhận Thức khác biệt (dị tưởng / nānattasaññino), chẳng hạn như loài người, một số chư thiên, và một số chúng sinh ở đọa xứ. Đây là trạm dừng của sự Nhận biết thứ nhất.

Này Ananda, có những chúng sinh có cơ thể khác biệtNhận Thức đồng nhất (nhất tưởng / ekattasaññino), chẳng hạn như chư thiên thuộc Phạm chúng mới sinh ra ở đó. Đây là trạm dừng của sự Nhận biết thứ hai.

Này Ananda, có những chúng sinh có cơ thể đồng nhất (nhất thân / ekattakāyā) và Nhận Thức khác biệt, chẳng hạn như chư thiên Quang Âm. Đây là trạm dừng của sự Nhận biết thứ ba.

Này Ananda, có những chúng sinh có cơ thể đồng nhấtNhận Thức đồng nhất, chẳng hạn như chư thiên Biến Tịnh. Đây là trạm dừng của sự Nhận biết thứ tư.

Này Ananda, có những chúng sinh hoàn toàn vượt qua các Nhận Thức về hình ảnh, với sự tan biến (diệt / atthaṅgama) của các Nhận Thức về va chạm, không chú ý đến các Nhận Thức về sự khác biệt, nhận thức rằng ‘Không gian là vô tận’, họ đi vào cõi Không Gian là Vô Tận (không vô biên xứ / ākāsānañcāyatana). Đây là trạm dừng của sự Nhận biết thứ năm.

Này Ananda, có những chúng sinh hoàn toàn vượt qua cõi Không Gian là Vô Tận, nhận thức rằng ‘sự Nhận biết là vô tận’, họ đi vào cõi Sự Phân Biệt là Vô Tận (thức vô biên xứ / viññāṇañcāyatana). Đây là trạm dừng của sự Nhận biết thứ sáu.

Này Ananda, có những chúng sinh hoàn toàn vượt qua cõi Sự Phân Biệt là Vô Tận, nhận thức rằng ‘Không có vật gì’, họ đi vào cõi Không Có Vật Gì (vô sở hữu xứ / ākiñcaññāyatana). Đây là trạm dừng của sự Nhận biết thứ bảy.

cõi chúng sinh không có Nhận Thức (vô tưởng hữu tình xứ / asaññasattāyatana) là xứ thứ nhất, và cõi Không Phải “Có Nhận Thức”; Cũng Không Phải “Mất Nhận Thức” (phi tưởng phi phi tưởng xứ / nevasaññānāsaññāyatana) là xứ thứ hai.

Ở đây, này Ananda, đối với trạm dừng của sự Nhận biết thứ nhất này, nơi chúng sinh có cơ thể khác biệtNhận Thức khác biệt, chẳng hạn như loài người, một số chư thiên, và một số chúng sinh ở đọa xứ. Này Ananda, người nào thấy rõ trạm dừng đó, thấy rõ sự hình thành của nó, thấy rõ sự tan biến của nó, thấy rõ sự ngọt ngào của nó, thấy rõ sự nguy hiểm của nó, và thấy rõ sự thoát khỏi nó, liệu người đó có thích hợp để vui thú chạy theo (dục hỷ / abhinandati) nó không?"

“Thưa không, bạch Thế Tôn.” …[lược bỏ]…

“Ở đây, này Ananda, đối với cõi chúng sinh không có Nhận Thức này. Này Ananda, người nào thấy rõ nó, thấy rõ sự hình thành của nó, thấy rõ sự tan biến của nó, thấy rõ sự ngọt ngào của nó, thấy rõ sự nguy hiểm của nó, và thấy rõ sự thoát khỏi nó, liệu người đó có thích hợp để vui thú chạy theo nó không?” “Thưa không, bạch Thế Tôn.” “Ở đây, này Ananda, đối với cõi Không Phải “Có Nhận Thức”; Cũng Không Phải “Mất Nhận Thức” này. Này Ananda, người nào thấy rõ nó, thấy rõ sự hình thành của nó, thấy rõ sự tan biến của nó, thấy rõ sự ngọt ngào của nó, thấy rõ sự nguy hiểm của nó, và thấy rõ sự thoát khỏi nó, liệu người đó có thích hợp để vui thú chạy theo nó không?” “Thưa không, bạch Thế Tôn.”

"Này Ananda, khi tỳ kheo đã biết như thật về sự hình thành, sự tan biến, sự ngọt ngào, sự nguy hiểm, và sự thoát khỏi của bảy trạm dừng của sự Nhận biết này và hai xứ này, vị ấy được giải thoát mà không còn Bám giữ. Này Ananda, tỳ kheo này được gọi là người giải thoát bằng trí tuệ (tuệ giải thoát / paññāvimutti).

6. Aṭṭhavimokkha (Tám sự giải thoát)

Này Ananda, có tám sự giải thoát (giải thoát / vimokkha) này. Tám sự giải thoát đó là gì?

Người có vật chất nhìn thấy các hình ảnh, đây là sự giải thoát thứ nhất.

Người không có Nhận Thức về hình ảnh bên trong, nhìn thấy các hình ảnh bên ngoài, đây là sự giải thoát thứ hai.

Người ấy chú tâm hoàn toàn vào cái đẹp, đây là sự giải thoát thứ ba.

Hoàn toàn vượt qua các Nhận Thức về hình ảnh, với sự tan biến của các Nhận Thức về va chạm, không chú ý đến các Nhận Thức về sự khác biệt, nhận thức rằng ‘Không gian là vô tận’, người ấy đạt đến và an trú trong cõi Không Gian là Vô Tận, đây là sự giải thoát thứ tư.

Hoàn toàn vượt qua cõi Không Gian là Vô Tận, nhận thức rằng ‘sự Nhận biết là vô tận’, người ấy đạt đến và an trú trong cõi Sự Phân Biệt là Vô Tận, đây là sự giải thoát thứ năm.

Hoàn toàn vượt qua cõi Sự Phân Biệt là Vô Tận, nhận thức rằng ‘Không có vật gì’, người ấy đạt đến và an trú trong cõi Không Có Vật Gì, đây là sự giải thoát thứ sáu.

Hoàn toàn vượt qua cõi Không Có Vật Gì, người ấy đạt đến và an trú trong cõi Không Phải “Có Nhận Thức”; Cũng Không Phải “Mất Nhận Thức”, đây là sự giải thoát thứ bảy.

Hoàn toàn vượt qua cõi Không Phải “Có Nhận Thức”; Cũng Không Phải “Mất Nhận Thức”, người ấy đạt đến và an trú trong sự chấm dứt Nhận Thức và Cảm Giác (diệt thọ tưởng định / saññāvedayitanirodha), đây là sự giải thoát thứ tám.

Này Ananda, đây là tám sự giải thoát.

Này Ananda, khi tỳ kheo nhập vào tám sự giải thoát này theo chiều thuận, nhập vào theo chiều nghịch, nhập vào theo cả chiều thuận và chiều nghịch; vị ấy nhập vào và xuất ra ở bất cứ nơi nào vị ấy muốn, bất cứ lúc nào vị ấy muốn, và trong bao lâu vị ấy muốn. Và nhờ sự cạn sạch các nguồn ác (lậu hoặc / āsava), vị ấy tự mình thấy rõ, chứng ngộ, đạt đến và an trú ngay trong hiện tại sự giải thoát bằng tâm (tâm giải thoát / cetovimutti) không còn nguồn ác và sự giải thoát bằng trí tuệ. Này Ananda, tỳ kheo này được gọi là người giải thoát cả hai phần (câu phần giải thoát / ubhatobhāgavimutta). Và này Ananda, không có sự giải thoát cả hai phần nào khác cao thượng hơn hay thù thắng hơn sự giải thoát cả hai phần này."

Thế Tôn đã thuyết giảng như vậy. Tôn giả Ananda hoan hỷ, vui thú chạy theo lời Thế Tôn dạy.

Kinh Đại Duyên thứ hai đã kết thúc.

điều cùng sinh với sự Sinhgià-chết’, điều này đã được nói đến. Này Ananda, cần phải hiểu theo cách này, vì sao điều cùng sinh với sự Sinhgià-chết. Này Ananda, nếu sự Sinh hoàn toàn không có mặt ở bất cứ đâu, theo bất cứ cách nào, cho bất cứ ai, ở bất cứ nơi nào—như sự sinh làm chư thiên của chư thiên, làm Càn-thát-bà của Càn-thát-bà, làm Dạ-xoa của Dạ-xoa, làm quỷ thần của quỷ thần, làm con người của con người, làm loài bốn chân của loài bốn chân, làm loài chim của loài chim, làm loài bò sát của loài bò sát—nếu sự sinh của các loài chúng sinh ấy vào các trạng thái ấy không có mặt; khi sự Sinh hoàn toàn không có mặt, do sự Sinh bị chặn (diệt / nirodha), liệu già-chết có thể được nhận biết không?" “Dạ không, bạch Thế Tôn.” "Do đó, này Ananda, đây chính là nguyên nhân, đây là nguồn gốc, đây là sự hình thành, đây là điều cùng sinh của già-chết, tức là sự Sinh.

điều cùng sinh với Mầm sốngsự Sinh’, điều này đã được nói đến. Này Ananda, cần phải hiểu theo cách này, vì sao điều cùng sinh với Mầm sốngsự Sinh. Này Ananda, nếu Mầm sống hoàn toàn không có mặt ở bất cứ đâu, theo bất cứ cách nào, cho bất cứ ai, ở bất cứ nơi nào—tức là Mầm sống của sự dễ chịu giác quan (dục / kāma), Mầm sống của vật chất (sắc / rūpa), hoặc Mầm sống của phi vật chất (vô sắc / arūpa)—khi Mầm sống hoàn toàn không có mặt, do Mầm sống bị chặn, liệu sự Sinh có thể được nhận biết không?" “Dạ không, bạch Thế Tôn.” "Do đó, này Ananda, đây chính là nguyên nhân, đây là nguồn gốc, đây là sự hình thành, đây là điều cùng sinh của sự Sinh, tức là Mầm sống.

điều cùng sinh với Bám chặtMầm sống’, điều này đã được nói đến. Này Ananda, cần phải hiểu theo cách này, vì sao điều cùng sinh với Bám chặtMầm sống. Này Ananda, nếu Bám chặt hoàn toàn không có mặt ở bất cứ đâu, theo bất cứ cách nào, cho bất cứ ai, ở bất cứ nơi nào—tức là Bám chặt vào sự dễ chịu giác quan, Bám chặt vào quan điểm sai (tà kiến / diṭṭhi), Bám chặt vào mê tín và giáo điều (giới cấm thủ / sīlabbata), hoặc Bám chặt vào bản ngã (ngã / attā)—khi Bám chặt hoàn toàn không có mặt, do Bám chặt bị chặn, liệu Mầm sống có thể được nhận biết không?" “Dạ không, bạch Thế Tôn.” "Do đó, này Ananda, đây chính là nguyên nhân, đây là nguồn gốc, đây là sự hình thành, đây là điều cùng sinh của Mầm sống, tức là Bám chặt.

điều cùng sinh với sự thèm khátBám chặt’, điều này đã được nói đến. Này Ananda, cần phải hiểu theo cách này, vì sao điều cùng sinh với sự thèm khátBám chặt. Này Ananda, nếu sự thèm khát hoàn toàn không có mặt ở bất cứ đâu, theo bất cứ cách nào, cho bất cứ ai, ở bất cứ nơi nào—tức là sự thèm khát hình ảnh (sắc / rūpa), sự thèm khát âm thanh, sự thèm khát mùi hương, sự thèm khát vị nếm, sự thèm khát xúc chạm, sự thèm khát các Điều—khi sự thèm khát hoàn toàn không có mặt, do sự thèm khát bị chặn, liệu Bám chặt có thể được nhận biết không?" “Dạ không, bạch Thế Tôn.” "Do đó, này Ananda, đây chính là nguyên nhân, đây là nguồn gốc, đây là sự hình thành, đây là điều cùng sinh của Bám chặt, tức là sự thèm khát.

điều cùng sinh với Cảm Giácsự thèm khát’, điều này đã được nói đến. Này Ananda, cần phải hiểu theo cách này, vì sao điều cùng sinh với Cảm Giácsự thèm khát. Này Ananda, nếu Cảm Giác hoàn toàn không có mặt ở bất cứ đâu, theo bất cứ cách nào, cho bất cứ ai, ở bất cứ nơi nào—tức là Cảm Giác sinh ra từ Xúc của mắt, Cảm Giác sinh ra từ Xúc của tai, Cảm Giác sinh ra từ Xúc của mũi, Cảm Giác sinh ra từ Xúc của lưỡi, Cảm Giác sinh ra từ Xúc của thân, Cảm Giác sinh ra từ Xúc của ý—khi Cảm Giác hoàn toàn không có mặt, do Cảm Giác bị chặn, liệu sự thèm khát có thể được nhận biết không?" “Dạ không, bạch Thế Tôn.” "Do đó, này Ananda, đây chính là nguyên nhân, đây là nguồn gốc, đây là sự hình thành, đây là điều cùng sinh của sự thèm khát, tức là Cảm Giác.

Như vậy, này Ananda, cùng sinh với Cảm Giácsự thèm khát, cùng sinh với sự thèm khátsự tìm kiếm (cầu cầu / pariyesanā), cùng sinh với sự tìm kiếmsự đạt được (lợi đắc / lābha), cùng sinh với sự đạt đượcsự đánh giá (phân biệt / vinicchaya), cùng sinh với sự đánh giánhiễm vào sự ước mong (dục tham / chandarāga), cùng sinh với nhiễm vào sự ước mongsự trói buộc (đam trước / ajjhosāna), cùng sinh với sự trói buộcsự chiếm hữu (chấp thủ / pariggaha), cùng sinh với sự chiếm hữusự keo kiệt (xan tham / macchariya), cùng sinh với sự keo kiệtsự cất giữ bảo vệ (bảo vệ / ārakkha). Do lấy sự cất giữ bảo vệ làm nguyên nhân, nên việc cầm gậy, cầm kiếm, cãi vã, tranh chấp, tranh luận, nói ‘mày mày’, nói lời đâm thọc, nói dối, và vô số những điều không thiện (bất thiện pháp / akusalā dhammā) ác độc hình thành.

‘Do lấy sự cất giữ bảo vệ làm nguyên nhân… vô số những điều không thiện ác độc hình thành’, điều này đã được nói đến. Này Ananda, cần phải hiểu theo cách này, vì sao do lấy sự cất giữ bảo vệ làm nguyên nhân mà vô số những điều không thiện ác độc hình thành. Này Ananda, nếu sự cất giữ bảo vệ hoàn toàn không có mặt ở bất cứ đâu, theo bất cứ cách nào, cho bất cứ ai, ở bất cứ nơi nào; khi sự cất giữ bảo vệ hoàn toàn không có mặt, do sự cất giữ bảo vệ bị chặn, liệu việc cầm gậy, cầm kiếm, cãi vã… và vô số những điều không thiện ác độc có thể hình thành không?" “Dạ không, bạch Thế Tôn.” "Do đó, này Ananda, đây chính là nguyên nhân, đây là nguồn gốc, đây là sự hình thành, đây là điều cùng sinh của việc cầm gậy, cầm kiếm… và vô số những điều không thiện ác độc, tức là sự cất giữ bảo vệ.

cùng sinh với sự keo kiệtsự cất giữ bảo vệ’, điều này đã được nói đến. Này Ananda, cần phải hiểu theo cách này… Nếu sự keo kiệt hoàn toàn không có mặt… do sự keo kiệt bị chặn, liệu sự cất giữ bảo vệ có thể được nhận biết không?" “Dạ không, bạch Thế Tôn.” "Do đó, này Ananda, đây chính là nguyên nhân… của sự cất giữ bảo vệ, tức là sự keo kiệt.

cùng sinh với sự chiếm hữusự keo kiệt’, điều này đã được nói đến… Nếu sự chiếm hữu hoàn toàn không có mặt… do sự chiếm hữu bị chặn, liệu sự keo kiệt có thể được nhận biết không?" “Dạ không, bạch Thế Tôn.” "Do đó, này Ananda, đây chính là nguyên nhân… của sự keo kiệt, tức là sự chiếm hữu.

cùng sinh với sự trói buộcsự chiếm hữu’, điều này đã được nói đến… Nếu sự trói buộc hoàn toàn không có mặt… do sự trói buộc bị chặn, liệu sự chiếm hữu có thể được nhận biết không?" “Dạ không, bạch Thế Tôn.” "Do đó, này Ananda, đây chính là nguyên nhân… của sự chiếm hữu, tức là sự trói buộc.

cùng sinh với nhiễm vào sự ước mongsự trói buộc’, điều này đã được nói đến… Nếu nhiễm vào sự ước mong hoàn toàn không có mặt… do nhiễm vào sự ước mong bị chặn, liệu sự trói buộc có thể được nhận biết không?" “Dạ không, bạch Thế Tôn.” "Do đó, này Ananda, đây chính là nguyên nhân… của sự trói buộc, tức là nhiễm vào sự ước mong.

cùng sinh với sự đánh giánhiễm vào sự ước mong’, điều này đã được nói đến… Nếu sự đánh giá hoàn toàn không có mặt… do sự đánh giá bị chặn, liệu nhiễm vào sự ước mong có thể được nhận biết không?" “Dạ không, bạch Thế Tôn.” "Do đó, này Ananda, đây chính là nguyên nhân… của nhiễm vào sự ước mong, tức là sự đánh giá.

cùng sinh với sự đạt đượcsự đánh giá’, điều này đã được nói đến… Nếu sự đạt được hoàn toàn không có mặt… do sự đạt được bị chặn, liệu sự đánh giá có thể được nhận biết không?" “Dạ không, bạch Thế Tôn.” "Do đó, này Ananda, đây chính là nguyên nhân… của sự đánh giá, tức là sự đạt được.

cùng sinh với sự tìm kiếmsự đạt được’, điều này đã được nói đến… Nếu sự tìm kiếm hoàn toàn không có mặt… do sự tìm kiếm bị chặn, liệu sự đạt được có thể được nhận biết không?" “Dạ không, bạch Thế Tôn.” "Do đó, này Ananda, đây chính là nguyên nhân… của sự đạt được, tức là sự tìm kiếm.

cùng sinh với sự thèm khátsự tìm kiếm’, điều này đã được nói đến. Này Ananda, cần phải hiểu theo cách này, vì sao cùng sinh với sự thèm khátsự tìm kiếm. Này Ananda, nếu sự thèm khát hoàn toàn không có mặt ở bất cứ đâu, theo bất cứ cách nào, cho bất cứ ai, ở bất cứ nơi nào—tức là sự thèm khát sự dễ chịu giác quan, sự thèm khát Mầm sống, sự thèm khát sự không tồn tại—khi sự thèm khát hoàn toàn không có mặt, do sự thèm khát bị chặn, liệu sự tìm kiếm có thể được nhận biết không?" “Dạ không, bạch Thế Tôn.” "Do đó, này Ananda, đây chính là nguyên nhân, đây là nguồn gốc, đây là sự hình thành, đây là điều cùng sinh của sự tìm kiếm, tức là sự thèm khát. Như vậy, này Ananda, hai Điều này thông qua hai nhánh đều hội tụ lại thành một ở Cảm Giác.

điều cùng sinh với XúcCảm Giác’, điều này đã được nói đến. Này Ananda, cần phải hiểu theo cách này, vì sao điều cùng sinh với XúcCảm Giác. Này Ananda, nếu Xúc hoàn toàn không có mặt ở bất cứ đâu, theo bất cứ cách nào, cho bất cứ ai, ở bất cứ nơi nào—tức là Xúc của mắt, Xúc của tai, Xúc của mũi, Xúc của lưỡi, Xúc của thân, Xúc của ý—khi Xúc hoàn toàn không có mặt, do Xúc bị chặn, liệu Cảm Giác có thể được nhận biết không?" “Dạ không, bạch Thế Tôn.” "Do đó, này Ananda, đây chính là nguyên nhân, đây là nguồn gốc, đây là sự hình thành, đây là điều cùng sinh của Cảm Giác, tức là Xúc.

điều cùng sinh với Danh-sắcXúc’, điều này đã được nói đến. Này Ananda, cần phải hiểu theo cách này, vì sao điều cùng sinh với Danh-sắcXúc. Này Ananda, với những khía cạnh, những đặc điểm, những dấu hiệu, những biểu hiện nào mà nhóm Danh được định danh; nếu không có những khía cạnh, những đặc điểm, những dấu hiệu, những biểu hiện đó, liệu Xúc qua sự gọi tên có thể được nhận biết trong nhóm Sắc không?" “Dạ không, bạch Thế Tôn.” “Này Ananda, với những khía cạnh, những đặc điểm, những dấu hiệu, những biểu hiện nào mà nhóm Sắc được định danh; nếu không có những khía cạnh… những biểu hiện đó, liệu Xúc qua sự va chạm có thể được nhận biết trong nhóm Danh không?” “Dạ không, bạch Thế Tôn.” “Này Ananda, với những khía cạnh… những biểu hiện nào mà nhóm Danh và nhóm Sắc được định danh; nếu không có những khía cạnh… những biểu hiện đó, liệu Xúc qua sự gọi tên hay Xúc qua sự va chạm có thể được nhận biết không?” “Dạ không, bạch Thế Tôn.” “Này Ananda, với những khía cạnh… những biểu hiện nào mà Danh-sắc được định danh; nếu không có những khía cạnh… những biểu hiện đó, liệu Xúc có thể được nhận biết không?” “Dạ không, bạch Thế Tôn.” "Do đó, này Ananda, đây chính là nguyên nhân, đây là nguồn gốc, đây là sự hình thành, đây là điều cùng sinh của Xúc, tức là Danh-sắc.

điều cùng sinh với sự Nhận biếtDanh-sắc’, điều này đã được nói đến. Này Ananda, cần phải hiểu theo cách này, vì sao điều cùng sinh với sự Nhận biếtDanh-sắc. Này Ananda, nếu sự Nhận biết không đi vào bụng mẹ, liệu Danh-sắc có thể kết tụ trong bụng mẹ không?" “Dạ không, bạch Thế Tôn.” “Này Ananda, nếu sự Nhận biết đi vào bụng mẹ rồi lại rời đi, liệu Danh-sắc có thể sinh ra trong trạng thái này không?” “Dạ không, bạch Thế Tôn.” “Này Ananda, nếu sự Nhận biết bị cắt đứt khi còn là một cậu bé hay cô bé, liệu Danh-sắc có thể đạt đến sự tăng trưởng, phát triển và sung mãn không?” “Dạ không, bạch Thế Tôn.” "Do đó, này Ananda, đây chính là nguyên nhân, đây là nguồn gốc, đây là sự hình thành, đây là điều cùng sinh của Danh-sắc—tức là sự Nhận biết.

điều cùng sinh với Danh-sắcsự Nhận biết’, điều này đã được nói đến. Này Ananda, cần phải hiểu theo cách này, vì sao điều cùng sinh với Danh-sắcsự Nhận biết. Này Ananda, nếu sự Nhận biết không tìm được chỗ đứng trong Danh-sắc, liệu trong tương lai sự sinh khởi của sự Sinh, già-chếtsự hình thành của đau khổ có thể được nhận biết không?" “Dạ không, bạch Thế Tôn.” "Do đó, này Ananda, đây chính là nguyên nhân, đây là nguồn gốc, đây là sự hình thành, đây là điều cùng sinh của sự Nhận biết, tức là Danh-sắc. Cho đến chừng mực này, này Ananda, người ta có thể sinh ra, già đi, chết đi, biến mất hoặc tái sinh. Cho đến chừng mực này là con đường của sự định danh, cho đến chừng mực này là con đường của ngôn ngữ, cho đến chừng mực này là con đường của khái niệm, cho đến chừng mực này là phạm vi của trí tuệ, cho đến chừng mực này vòng luân hồi xoay chuyển để chỉ định trạng thái này—tức là Danh-sắc cùng với sự Nhận biết hoạt động như những điều cùng sinh lẫn nhau.

2. Định danh về bản ngã (Attapaññatti)

Này Ananda, cho đến chừng mực nào một người định danh về bản ngã (ngã / attā)? Này Ananda, khi định danh về bản ngã, người ấy định danh bản ngãvật chất và có giới hạn: ‘bản ngã của tôi có vật chất và có giới hạn’. Hoặc người ấy định danh bản ngãvật chất và vô hạn: ‘bản ngã của tôi có vật chất và vô hạn’. Hoặc người ấy định danh bản ngã phi vật chất và có giới hạn: ‘bản ngã của tôi phi vật chất và có giới hạn’. Hoặc người ấy định danh bản ngã phi vật chất và vô hạn: ‘bản ngã của tôi phi vật chất và vô hạn’.

Trong những trường hợp đó, này Ananda, người định danh bản ngãvật chất và có giới hạn, người ấy định danh nó cho hiện tại, hoặc định danh nó cho tương lai, hoặc nghĩ rằng ‘dù hiện tại không phải vậy, tôi sẽ làm cho nó trở thành như vậy’. Khi sự việc là như thế, này Ananda, thật chính đáng để nói rằng khuynh hướng ngủ ngầm về một bản ngãvật chất và giới hạn nằm sâu bên trong người ấy.

Trong những trường hợp đó, này Ananda, người định danh bản ngãvật chất và vô hạn… khuynh hướng ngủ ngầm về một bản ngãvật chất và vô hạn nằm sâu bên trong người ấy. Trong những trường hợp đó, này Ananda, người định danh bản ngã phi vật chất và có giới hạn… khuynh hướng ngủ ngầm về một bản ngã phi vật chất và có giới hạn nằm sâu bên trong người ấy. Trong những trường hợp đó, này Ananda, người định danh bản ngã phi vật chất và vô hạn… khuynh hướng ngủ ngầm về một bản ngã phi vật chất và vô hạn nằm sâu bên trong người ấy. Cho đến chừng mực này, này Ananda, là cách một người định danh về bản ngã.

3. Không định danh về bản ngã (Naattapaññatti)

Này Ananda, cho đến chừng mực nào một người không định danh về bản ngã? Này Ananda, khi không định danh về bản ngã, người ấy không định danh bản ngãvật chất và có giới hạn: ‘bản ngã của tôi có vật chất và có giới hạn’. Người ấy không định danh bản ngãvật chất và vô hạn… Người ấy không định danh bản ngã phi vật chất và có giới hạn… Người ấy không định danh bản ngã phi vật chất và vô hạn…

Trong những trường hợp đó, này Ananda, người không định danh bản ngãvật chất và có giới hạn, người ấy không định danh nó cho hiện tại, không định danh nó cho tương lai, cũng không nghĩ rằng ‘dù hiện tại không phải vậy, tôi sẽ làm cho nó trở thành như vậy’. Khi sự việc là như thế, này Ananda, thật chính đáng để nói rằng khuynh hướng ngủ ngầm về một bản ngãvật chất và giới hạn không nằm sâu bên trong người ấy. (Tương tự cho các trường hợp: có vật chất và vô hạn, phi vật chất và có giới hạn, phi vật chất và vô hạn). Cho đến chừng mực này, này Ananda, là cách một người không định danh về bản ngã.

4. Quan sát về bản ngã (Attasamanupassanā)

Này Ananda, cho đến chừng mực nào một người quan sát về bản ngã? Này Ananda, khi quan sát về bản ngã, người ấy quan sát Cảm Giácbản ngã: ‘Cảm Giácbản ngã của tôi’. Hoặc người ấy quan sát: ‘Cảm Giác không phải là bản ngã của tôi, bản ngã của tôi không có cảm giác’. Hoặc người ấy quan sát: ‘Cảm Giác không phải là bản ngã của tôi, bản ngã của tôi cũng không phải không có cảm giác; bản ngã của tôi cảm nhận, vì bản ngã của tôi có bản chất là cảm giác’.

Trong những trường hợp đó, này Ananda, với người nói rằng: ‘Cảm Giácbản ngã của tôi’, cần phải nói với người ấy như sau: ‘Này bạn, có ba loại Cảm Giác này—Cảm Giác Dễ Chịu (thọ lạc / sukhā vedanā), Cảm Giác Khó Chịu (thọ khổ / dukkhā vedanā), Cảm Giác Không Dễ Chịu Không Khó Chịu (bất khổ bất lạc / adukkhamasukhā vedanā). Trong ba loại Cảm Giác này, bạn quan sát loại nào là bản ngã?’ Này Ananda, trong lúc người ta cảm nhận Cảm Giác Dễ Chịu, lúc đó người ta không cảm nhận Cảm Giác Khó Chịu, không cảm nhận Cảm Giác Không Dễ Chịu Không Khó Chịu; lúc đó người ta chỉ cảm nhận Cảm Giác Dễ Chịu. Trong lúc người ta cảm nhận Cảm Giác Khó Chịu… Trong lúc người ta cảm nhận Cảm Giác Không Dễ Chịu Không Khó Chịu

Này Ananda, Cảm Giác Dễ Chịukhông thường còn (vô thường / aniccā), do Hợp mà thành (hữu vi / saṅkhatā), là thứ hình thành qua quan hệ cùng sinh (duyên sinh / paṭiccasamuppannā), có bản chất cạn sạch (đoạn tận / khayadhammā), bản chất tàn hoại (diệt / vayadhammā), bản chất cạn hết đắm nhiễm (ly tham / virāgadhammā), bản chất bị chặn (diệt / nirodhadhammā). Cảm Giác Khó Chịu cũng là không thường còn, do Hợp mà thànhCảm Giác Không Dễ Chịu Không Khó Chịu cũng là không thường còn, do Hợp mà thành… Khi người ta đang cảm nhận Cảm Giác Dễ Chịu, người ta nghĩ: ‘Đây là bản ngã của tôi’. Nhưng khi chính Cảm Giác Dễ Chịu đó bị chặn, người ta lại nghĩ: ‘bản ngã của tôi đã biến mất’. Khi cảm nhận Cảm Giác Khó Chịu… Khi cảm nhận Cảm Giác Không Dễ Chịu Không Khó Chịu… Như vậy, ngay trong hiện tại, người nói rằng ‘Cảm Giácbản ngã của tôi’ đang quan sát một bản ngã pha trộn giữa Cảm Giác Dễ ChịuCảm Giác Khó Chịu, không thường còn, có bản chất sinh ra và tàn hoại. Do đó, này Ananda, không thể chấp nhận việc quan sát: ‘Cảm Giácbản ngã của tôi’.

Trong những trường hợp đó, này Ananda, với người nói rằng: ‘Cảm Giác không phải là bản ngã của tôi, bản ngã của tôi không có cảm giác’, cần phải nói với người ấy như sau: ‘Này bạn, ở nơi hoàn toàn không có cảm giác nào cả, liệu ở đó có thể có ý nghĩ “tôi là thế này” không?’" “Dạ không, bạch Thế Tôn.” "Do đó, này Ananda, không thể chấp nhận việc quan sát: ‘Cảm Giác không phải là bản ngã của tôi, bản ngã của tôi không có cảm giác’.

Trong những trường hợp đó, này Ananda, với người nói rằng: ‘Cảm Giác không phải là bản ngã của tôi, bản ngã của tôi cũng không phải không có cảm giác; bản ngã của tôi cảm nhận, vì bản ngã của tôi có bản chất là cảm giác’. Cần phải nói với người ấy như sau: ‘Này bạn, nếu Cảm Giác hoàn toàn bị chặn ở mọi khía cạnh không còn sót lại; khi Cảm Giác hoàn toàn không có mặt, do Cảm Giác bị chặn, liệu ở đó có thể có ý nghĩ “tôi là thế này” không?’" “Dạ không, bạch Thế Tôn.” "Do đó, này Ananda, không thể chấp nhận việc quan sát: ‘Cảm Giác không phải là bản ngã của tôi, bản ngã của tôi cũng không phải không có cảm giác; bản ngã của tôi cảm nhận, vì bản ngã của tôi có bản chất là cảm giác’.

Này Ananda, khi tỳ kheo không quan sát Cảm Giácbản ngã, không quan sát bản ngã không có cảm giác, cũng không quan sát ‘bản ngã của tôi cảm nhận, vì bản ngã của tôi có bản chất là cảm giác’. Không quan sát như vậy, vị ấy không Bám chặt bất cứ điều gì ở trên đời; không Bám chặt, vị ấy không lo âu; không lo âu, vị ấy tự mình đạt đến Niết-bàn. Vị ấy biết rõ (tuệ tri / pajānāti): ‘sự Sinh đã cạn sạch, phạm hạnh đã thành, việc cần làm đã làm, không còn trở lại trạng thái này nữa’.

Này Ananda, đối với một tỳ kheo có tâm giải thoát (vimokkha) như vậy, nếu ai nói rằng: ‘Quan điểm của vị ấy là Như Lai tồn tại sau khi chết’, điều đó là không hợp lý. ‘Quan điểm của vị ấy là Như Lai không tồn tại sau khi chết’, điều đó là không hợp lý. ‘Quan điểm của vị ấy là Như Lai vừa tồn tại vừa không tồn tại sau khi chết’, điều đó là không hợp lý. ‘Quan điểm của vị ấy là Như Lai không tồn tại cũng không không tồn tại sau khi chết’, điều đó là không hợp lý.

Vì sao vậy? Này Ananda, cho đến chừng mực nào là sự định danh, cho đến chừng mực nào là con đường của định danh; cho đến chừng mực nào là ngôn ngữ, cho đến chừng mực nào là con đường của ngôn ngữ; cho đến chừng mực nào là khái niệm, cho đến chừng mực nào là con đường của khái niệm; cho đến chừng mực nào là trí tuệ, cho đến chừng mực nào là phạm vi của trí tuệ; cho đến chừng mực nào là vòng luân hồi, cho đến chừng mực nào vòng luân hồi xoay chuyển—tỳ kheo đã hiểu biết trực tiếp (thắng tri / abhiññā) và giải thoát khỏi những điều đó. Đối với một tỳ kheo đã hiểu biết trực tiếpgiải thoát như vậy, nếu nói rằng ‘Quan điểm của vị ấy là không biết, không thấy’, điều đó là không hợp lý.

5. Bảy nơi an trú của sự Nhận biết (Sattaviññāṇaṭṭhiti)

Này Ananda, có bảy nơi an trú của sự Nhận biết (thức trú / viññāṇaṭṭhiti) và hai xứ. Bảy nơi đó là gì?

Này Ananda, có những chúng sinh có thân khác biệt và Nhận Thức (tưởng / saññā) khác biệt, chẳng hạn như con người, một số chư thiên và một số chúng sinh ở cõi đọa đày. Đây là nơi an trú của sự Nhận biết thứ nhất.

Này Ananda, có những chúng sinh có thân khác biệt nhưng Nhận Thức đồng nhất, chẳng hạn như chư thiên Phạm chúng mới sinh. Đây là nơi an trú của sự Nhận biết thứ hai.

Này Ananda, có những chúng sinh có thân đồng nhất nhưng Nhận Thức khác biệt, chẳng hạn như chư thiên Quang Âm. Đây là nơi an trú của sự Nhận biết thứ ba.

Này Ananda, có những chúng sinh có thân đồng nhất và Nhận Thức đồng nhất, chẳng hạn như chư thiên Biến Tịnh. Đây là nơi an trú của sự Nhận biết thứ tư.

Này Ananda, có những chúng sinh vượt qua hoàn toàn Nhận Thức về vật chất, làm tan biến (diệt / atthaṅgama) Nhận Thức về sự va chạm, không suy nghĩ đến (tác ý / amanasikārā) Nhận Thức về sự khác biệt, nghĩ rằng ‘Không gian là vô tận’, nên đi vào cõi Không Gian là Vô Tận (Không vô biên xứ / ākāsānañcāyatana). Đây là nơi an trú của sự Nhận biết thứ năm.

Này Ananda, có những chúng sinh vượt qua hoàn toàn cõi Không Gian là Vô Tận, nghĩ rằng ‘sự Nhận biết là vô tận’, nên đi vào cõi Sự Phân Biệt là Vô Tận (Thức vô biên xứ / viññāṇañcāyatana). Đây là nơi an trú của sự Nhận biết thứ sáu.

Này Ananda, có những chúng sinh vượt qua hoàn toàn cõi Sự Phân Biệt là Vô Tận, nghĩ rằng ‘Không có vật gì cả’, nên đi vào cõi Không Có Vật Gì (Vô sở hữu xứ / ākiñcaññāyatana). Đây là nơi an trú của sự Nhận biết thứ bảy.

Xứ của chúng sinh không có Nhận Thức (Asaññasattāyatana) là xứ thứ nhất, và cõi Không Phải “Có Nhận Thức”; Cũng Không Phải “Mất Nhận Thức” (Phi tưởng phi phi tưởng xứ / nevasaññānāsaññāyatana) là xứ thứ hai.

Trong những trường hợp đó, này Ananda, về nơi an trú của sự Nhận biết thứ nhất (thân khác biệt, Nhận Thức khác biệt…). Nếu một người biết rõ nó, biết rõ sự hình thành của nó, biết rõ sự tan biến của nó, biết rõ sự hấp dẫn (vị ngọt / assāda) của nó, biết rõ sự nguy hiểm (nguy hiểm / ādīnava) của nó, và biết rõ sự thoát khỏi của nó; liệu người đó có hợp lý khi vui thú chạy theo (dục hỷ / abhinandati) nó không?" “Dạ không, bạch Thế Tôn.” …

“Trong những trường hợp đó, này Ananda, về xứ của chúng sinh không có Nhận Thức. Nếu một người biết rõ nó, biết rõ sự hình thành của nó, biết rõ sự tan biến của nó, biết rõ sự hấp dẫn của nó, biết rõ sự nguy hiểm của nó, và biết rõ sự thoát khỏi của nó; liệu người đó có hợp lý khi vui thú chạy theo nó không?” “Dạ không, bạch Thế Tôn.” “Trong những trường hợp đó, này Ananda, về cõi Không Phải “Có Nhận Thức”; Cũng Không Phải “Mất Nhận Thức”. Nếu một người biết rõ nó, biết rõ sự hình thành của nó, biết rõ sự tan biến của nó, biết rõ sự hấp dẫn của nó, biết rõ sự nguy hiểm của nó, và biết rõ sự thoát khỏi của nó; liệu người đó có hợp lý khi vui thú chạy theo nó không?” “Dạ không, bạch Thế Tôn.”

"Này Ananda, khi tỳ kheo đã biết rõ đúng như thật sự hình thành, sự tan biến, sự hấp dẫn, sự nguy hiểm và sự thoát khỏi của bảy nơi an trú của sự Nhận biết này và hai xứ này, vị ấy giải thoát không còn Bám chặt. Này Ananda, tỳ kheo này được gọi là người giải thoát bằng trí tuệ.

6. Tám sự giải thoát (Aṭṭhavimokkha)

Này Ananda, có tám sự giải thoát này. Tám sự đó là gì?

Người có vật chất nhìn thấy các hình ảnh (sắc / rūpāni), đây là sự giải thoát thứ nhất.

Bên trong không có Nhận Thức về vật chất, nhìn thấy các hình ảnh bên ngoài, đây là sự giải thoát thứ hai.

Chỉ chú tâm vào cái đẹp, đây là sự giải thoát thứ ba.

Vượt qua hoàn toàn Nhận Thức về vật chất, làm tan biến Nhận Thức về sự va chạm, không suy nghĩ đến Nhận Thức về sự khác biệt, nghĩ rằng ‘Không gian là vô tận’, chứng đạt và an trú trong cõi Không Gian là Vô Tận, đây là sự giải thoát thứ tư.

Vượt qua hoàn toàn cõi Không Gian là Vô Tận, nghĩ rằng ‘sự Nhận biết là vô tận’, chứng đạt và an trú trong cõi Sự Phân Biệt là Vô Tận, đây là sự giải thoát thứ năm.

Vượt qua hoàn toàn cõi Sự Phân Biệt là Vô Tận, nghĩ rằng ‘Không có vật gì cả’, chứng đạt và an trú trong cõi Không Có Vật Gì, đây là sự giải thoát thứ sáu.

Vượt qua hoàn toàn cõi Không Có Vật Gì, chứng đạt và an trú trong cõi Không Phải “Có Nhận Thức”; Cũng Không Phải “Mất Nhận Thức”, đây là sự giải thoát thứ bảy.

Vượt qua hoàn toàn cõi Không Phải “Có Nhận Thức”; Cũng Không Phải “Mất Nhận Thức”, chứng đạt và an trú trong định làm ngưng thọ tưởng (diệt thọ tưởng định / saññāvedayitanirodha), đây là sự giải thoát thứ tám.

Này Ananda, đây là tám sự giải thoát.

Này Ananda, khi tỳ kheo chứng đạt tám sự giải thoát này theo chiều thuận, chứng đạt theo chiều nghịch, chứng đạt cả chiều thuận và chiều nghịch; nhập định và xuất định ở bất cứ đâu mình muốn, bất cứ điều gì mình muốn, trong bao lâu mình muốn. Và do cạn sạch các nguồn ác (lậu hoặc / āsava), tự mình hiểu biết trực tiếp, chứng ngộ và an trú ngay trong hiện tại tâm giải thoát hết sạch nguồn ác (vô lậu / anāsava), giải thoát bằng trí tuệ. Này Ananda, tỳ kheo này được gọi là người giải thoát cả hai phần. Này Ananda, không có một sự giải thoát cả hai phần nào khác cao thượng hơn hay thù thắng hơn sự giải thoát cả hai phần này."

Thế Tôn thuyết giảng như vậy. Tôn giả Ananda hoan hỷ, vui thú chạy theo lời Thế Tôn dạy.

Kinh Đại Duyên thứ hai kết thúc.

Bảng thuật ngữ:

Thuật ngữ Pali Từ cũ (Hán-Việt) Từ mới (Hiện đại) Ghi chú
Paṭiccasamuppāda Duyên khởi sự hình thành qua phụ thuộc
Dhamma Pháp Điều dạy / quy luật Tùy ngữ cảnh: lời dạy của Phật hoặc các hiện tượng/quy luật.
Nissaraṇa Xuất ly thoát khỏi
Paccaya Duyên điều chắc chắn / điều kiện sinh
Jarāmaraṇa Lão-tử già-chết
Jāti Sinh sự Sinh
Bhava Hữu Mầm sống Dùng trong ngữ cảnh Duyên khởi.
Upādāna Chấp thủ sự bám giữ
Taṇhā Tham ái sự thèm khát
Vedanā Thọ Cảm Giác
Phassa Xúc Xúc
Nāmarūpa Danh-sắc Danh-sắc
Viññāṇa Thức sự Nhận biết
Samudaya Tập / Sinh sự hình thành
Nirodha Diệt bị chặn / chấm dứt
[!] pariyesanā Cầu tìm kiếm sự tìm kiếm, theo đuổi
[!] lābha Lợi đạt được thu được, có được
[!] vinicchaya Quyết định đánh giá sự phán xét, phân định
[!] chandarāga Dục tham mong muốn đắm nhiễm sự khao khát và dính mắc
[!] ajjhosāna Hệ lụy trói buộc sự dính mắc sâu sắc, trói buộc tâm trí
[!] pariggaha Chấp thủ chiếm hữu sự nắm giữ làm của riêng
[!] macchariya Bủn xỉn / tham lam tham lam sự keo kiệt, không muốn chia sẻ
[!] ārakkha Thủ hộ bảo vệ sự canh giữ, bảo vệ tài sản
Akusalā dhammā Bất thiện pháp những điều không thiện
[!] adhivacanasamphassa Tăng ngữ xúc Xúc qua tên gọi sự tiếp xúc của tâm trí với các khái niệm, tên gọi
[!] paṭighasamphassa Chướng ngại xúc Xúc qua va chạm sự tiếp xúc vật lý của năm giác quan
Paṭicca Duyên phụ thuộc…sinh
[!] attā Ngã cái Tôi bản ngã, tự ngã
[!] rūpī Sắc có vật chất thuộc về hình thể, vật chất
[!] arūpī Vô sắc không có vật chất không có hình thể
[!] paritta Thiểu nhỏ bé giới hạn, nhỏ hẹp
[!] ananta Vô lượng vô tận không có giới hạn
Sukhā vedanā Thọ lạc Cảm Giác Dễ Chịu
Dukkhā vedanā Thọ khổ Cảm Giác Khó Chịu
Adukkhamasukhā vedanā Bất khổ bất lạc thọ Cảm Giác Không Dễ Chịu Không Khó Chịu
[!] anicca Vô thường không cố định luôn thay đổi
Saṅkhata Hữu vi do Hợp mà thành
Paṭiccasamuppanna Duyên sinh thứ hình thành qua phụ thuộc
[!] khayadhamma Tận pháp bản chất cạn sạch quy luật đi đến sự cạn kiệt
[!] vayadhamma Hoại pháp bản chất tàn hoại quy luật đi đến sự suy tàn
[!] virāgadhamma Ly tham pháp bản chất cạn hết đắm nhiễm quy luật đi đến sự phai nhạt tham ái
[!] nirodhadhamma Diệt pháp bản chất chấm dứt quy luật đi đến sự diệt tận
Pajānāti Tuệ tri thấy rõ
Khayā Đoạn tận cạn sạch
Tathāgata Như Lai Người Đến Như Vậy
[!] viññāṇaṭṭhiti Thức trú trạm dừng của sự Nhận biết nơi tâm thức an trú
Āyatana Xứ xứ
[!] nānattakāyā Dị thân cơ thể khác biệt thân thể đa dạng
[!] nānattasaññino Dị tưởng Nhận Thức khác biệt nhận thức đa dạng
[!] ekattasaññino Nhất tưởng Nhận Thức đồng nhất nhận thức giống nhau
[!] ekattakāyā Nhất thân cơ thể đồng nhất thân thể giống nhau
Ākāsānañcāyatana Không vô biên xứ cõi Không Gian là Vô Tận
Viññāṇañcāyatana Thức vô biên xứ cõi Sự Phân Biệt là Vô Tận
Ākiñcaññāyatana Vô sở hữu xứ cõi Không Có Vật Gì
Nevasaññānāsaññāyatana Phi tưởng phi phi tưởng xứ cõi Không Phải “Có Nhận Thức”; Cũng Không Phải “Mất Nhận Thức”
[!] asaññasattāyatana Vô tưởng hữu tình xứ cõi chúng sinh không có Nhận Thức cảnh giới không có hoạt động nhận thức
Atthaṅgama Diệt tan biến
Abhinandati Dục hỷ vui thú chạy theo
[!] vimokkha Giải thoát sự giải thoát sự thoát khỏi các trói buộc thiền định
[!] saññāvedayitanirodha Diệt thọ tưởng định sự chấm dứt Nhận Thức và Cảm Giác trạng thái thiền định ngưng bặt thọ và tưởng
Āsava Lậu hoặc nguồn ác
[!] cetovimutti Tâm giải thoát giải thoát bằng tâm sự giải thoát của tâm khỏi các lậu hoặc
[!] paññāvimutti Tuệ giải thoát giải thoát bằng trí tuệ sự giải thoát thông qua tuệ giác
[!] ubhatobhāgavimutta Câu phần giải thoát giải thoát cả hai phần giải thoát qua cả thiền định (tâm) và trí tuệ